Sau khi Chu Niệm nhìn thấy rõ cuộn màng bọc thực phẩm ở trong vũng máu, chưa bao giờ cô cảm thấy tức giận như thế. Đây là lần thứ hai cô bắt gặp Tiêu Hộ ỷ đông hiếp yếu. Lần trước là ở hẻm Hẹp Dài, Tiêu Hộ dẫn theo năm người tìm đến gây phiền phức với Hạc Toại nhưng vẫn bại trận. Lần này, anh ta vậy mà lại trực tiếp dẫn theo người đứng chặn ngay tại cửa nhà của Hạc Toại, thậm chí còn dùng dao đâm Hạc Toại bị thương.
Càng nghĩ cô lại càng tức giận.
Hạc Toại nằm trên mặt đất đã chìm vào hôn mê, cô lại không tài nào cảm thấy giận dữ, hơn hết cô lo lắng và bất an nhiều hơn.
Anh sẽ không chết đâu mà, phải không?
Khi Chu Niệm vừa nghĩ đến loại kết quả xấu nhất có thể xảy ra là cái chết, cô không nhịn được mà run rẩy toàn thân. Trong bóng tối yên tĩnh, cô nghe thấy được tiếng hít thở gấp gáp và hỗn loạn của chính mình, còn có cả tiếng răng nghiến chặt, ‘canh cách’ va vào nhau.
Mặc dù không biết phải mất bao lâu nữa thì xe cấp cứu mới đến, nhưng trong khoảng thời gian này, Chu Niệm cho rằng mình cũng không thể cứ đứng yên mà nhìn như vậy, chẳng làm gì.
Cô cất điện thoại vào túi quần jean rồi bước lại gần Hạc Toại.
Một vũng máu thật lớn chảy ra dưới cơ thể Hạc Toại. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, màu của máu lại càng trở nên kỳ dị và đáng sợ, đỏ đến tột độ tới mức khiến người ta nhìn mà kinh hãi.
Mỗi lần Chu Niệm tiến lên thêm một bước, cô lại càng đến gần đến vũng máu kia hơn, cho đến khi đôi giày vải màu trắng của cô giẫm vào trong vũng máu.
Đế giày của Chu Niệm trở nên trơn trượt hơn, do dính đầy máu của Hạc Toại.
Lúc ra ngoài, Chu Niệm mặc một chiếc áo len màu vàng nhạt rất mỏng. Trước mắt, cô cởi chiếc áo len dệt kim đó ra, cầm ở trong tay rồi ngồi xổm xuống bên người Hạc Toại.
Bàn tay gầy gò và trắng nõn của Chu Niệm run lẩy bẩy, chầm chậm đưa tay ra.
Đưa về phía phần bụng của Hạc Toại.
Đầu ngón tay của Chu Niệm vừa chạm vào vạt áo sơ mi trắng của anh thì lập tức cảm nhận được máu ướt thấm vào, khiến toàn thân cô lại một lần nữa rùng mình.
Nỗi sợ hãi trong một phút này luôn mãnh liệt hơn cả một phút trước.
Chu Niệm lấy hết dũng khí, sau khi hít một hơi thật sâu, cô dùng ngón tay vặn xoắn vạt áo của rồi nhanh chóng giật một cái, vén nó lên.
Trong nháy mắt, sắc mặt của cô trở nên trắng bệch như một bức tường.
Bụng của Hạc Toại phẳng lì và căng chặt, gầy nhom đến nỗi có thể mơ hồ nhìn thấy xương sườn. Mà ngay phía trên cái xương sườn cuối cùng, có một vết thương đỏ tươi dài khoảng năm centimet, vết cắt rách ra khá lớn và máu thì vẫn đang chảy ra bên ngoài không ngừng.
Trong không khí, mùi máu tanh càng ngày càng nồng đậm, tanh đến mức xông lên thẳng đỉnh đầu.
Chu Niệm bị cảnh tượng này dọa cho sợ hãi, chỉ có thể cố gắng hết sức duy trì lý trí của bản thân. Cô nhanh chóng cuộn chiếc áo len dệt kim của mình thành một nắm, ấn lên trên vết thương của Hạc Toại.
Bằng cách này, tốc độ chảy máu của anh sẽ chậm hơn một chút.
Chỉ có điều, tay của Chu Niệm không chịu được, cứ luôn run rẩy liên tục. Cô đành cắn chặt cánh môi của mình đến mức cảm nhận được nỗi đau, sau đó không ngừng tự nhủ trong lòng rằng không được run tay, không được run tay.
Chu Niệm vừa nói với bản thân vừa hít thở sâu, rốt cuộc cũng làm cho đôi tay run rẩy kịch liệt của mình bình tĩnh lại.
Bây giờ chỉ cần đợi xe cứu thương tới nữa thôi.
“Hạc Toại…” Chu Niệm cúi thấp người xuống, dán sát vào, nói chuyện bên tai anh: “Cậu cố chịu đựng thêm chút nữa, tôi đã gọi 120 rồi, chẳng mấy chốc xe cấp cứu sẽ đến ngay thôi.”
Cô không ngừng lẩm bẩm, giọng nói ngập trong tiếng khóc nức nở.
"Cậu đừng chết, Hạc Toại."
"Hạc Toại, cậu có thể phản ứng lại một chút được không? Hạc Toại?"
"Tôi sợ lắm, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để cứu cậu rồi. Cho nên cậu nhất định không được chết, Hạc Toại."
Xe cấp cứu còn chưa đến nơi, cũng chỉ mới có năm phút đồng trôi qua kể từ khi Chu Niệm gọi cho 120, nhưng cô lại có cảm giác đã lâu tựa như cả thế kỷ.
Hô hấp của Hạc Toại càng ngày càng yếu đi, trong ngõ tối vẫn luôn không có một chút ánh sáng nào chiếu vào.
Chu Niệm cảm thấy tuyệt vọng không thôi, cô không còn chút sức lực, gục đầu xuống. Cô áp mặt vào một bên mặt của Hạc Toại, trên khuôn mặt của anh dính đầy vết máu và những hạt bụi đất thô ráp.
Nước mắt của Chu Niệm chảy xuống từ chóp mũi, rơi vào trong tai của Hạc Toại.
Cô khóc lóc trong đau đớn.
Hạc Toại sắp chết rồi, một người đang sống sờ sờ sắp sửa chết đi ngay trước mặt cô.
Đúng lúc này, nơi đầu ngõ vang lên tiếng xe cấp cứu.
Chu Niệm bỗng nhiên ngẩng mặt lên, trong đôi mắt đỏ rực lại một lần nữa thắp lên niềm hy vọng.
Xe cấp cứu đã tới rồi, có thể cứu được Hạc Toại rồi.
Rốt cuộc thì, đã có một tia sáng chiếu vào trong con hẻm tối đen như mực này.
Ánh sáng chiếu lên người Chu Niệm và Hạc Toại.
Chu Niệm cúi người, lại áp mặt vào bên tai Hạc Toại, kích động nói: “Hạc Toại, cậu nhìn kìa, có người tới rồi, cậu cố gắng chịu đựng thêm một lát nữa thôi.”
Một nhóm người từ trong ngõ vội vã chạy tới, một nhân viên y tế đi đầu cầm đèn pin soi rõ hiện trường ở cuối ngõ. Một nam thanh niên nằm trên vũng máu, một cô thiếu nữ với khuôn mặt tái nhợt và đầy sự kinh hoàng đang quỳ gối ở cạnh anh. Bên cạnh là máu tươi đập ngay vào mắt, bên trong còn có màng bọc thực phẩm.
Những người và đồ vật này, từng cái một, phác họa nên một bức tranh vừa thảm thương lại vừa đẹp đẽ.
Các nhân viên cấp cứu vừa đến gần, Chu Niệm đã lập tức khóc nức nở, thốt lên: "Bụng của cậu ấy bị đâm một nhát, chảy rất nhiều rất nhiều máu."
Bác sĩ mặc áo khoác trắng đi tới bên cạnh Chu Niệm, trông thấy Chu Niệm đang cầm áo ấn lên vết thương, gật đầu nói: "Cháu làm rất tốt, được rồi, bây giờ cháu tránh ra ngoài đi."
"Vâng."
Chu Niệm thu tay lại và đứng dậy, vừa duỗi thẳng người, cô lập tức cảm nhận được cơn choáng váng và hoa mắt dữ dội.
Trước mắt cô đột nhiên tối sầm lại.
Trước khi ngã quỵ xuống, Chu Niệm cố cử động cơ thể, vội vàng đi mấy bước về phía bức tường. Cô giơ tay lên giữ lấy, ngón tay siết chặt đá phấn trắng trên mặt tường.
Cảm giác tê liệt tỏa ra dọc theo mạng lưới thần kinh, ngay sau đó tay chân của Chu Niệm không còn cảm giác gì trong ròng rã năm phút tiếp theo, tầm nhìn của cô cũng rơi vào trạng thái mơ hồ.
Đây là lần đầu tiên cô ý thức được thể lực của mình thực sự rất kém cỏi, dù gặp phải chuyện gì thì cô cũng không thể xử lý được.
Hạc Toại đang được cấp cứu khẩn gấp, tận dụng thời cơ này, Chu Niệm cố giữ vững tinh thần, thả lỏng bàn tay của mình đang vịn trên bức tường và bắt đầu chạy đi.
Cô phải gọi điện cho mẹ của Hạc Toại, cửa tiệm mát-xa của mẹ anh vẫn còn sáng đèn.
Ánh trăng chiếu không đều trên con hẻm, có nơi sáng, có nơi lại tối hơn.
Chu Niệm vội vã chạy vụt qua qua bóng tối rải rác, lao ra khỏi con hẻm, rẽ phải rồi đi tới cánh cửa ra vào tiệm mát-xa.
Trong cửa tiệm mát-xa có treo hai tấm rèm thủy tinh mềm mại, Chu Niệm vén rèm lên rồi bước nhanh vào.
Bên trái cánh cửa là một quầy rượu nhỏ màu đen, trên đó có bày biện vài món đồ lặt vặt, trong đó có mấy cuốn sách nhỏ, một đĩa đựng hạt dưa và một tách trà.
Tống Mẫn Đào đang đứng ở trong quầy rượu để kiểm kê lại tiền lẻ, chợt nghe thấy tiếng động có vẻ vô cùng gấp gáp nên ngẩng đầu lên, trông thấy một cô gái thanh tú, xinh đẹp nhưng lại xanh xao và chật vật không thôi.
Cô gái có khuôn mặt vô cùng thuần khiết, đôi mắt to tròn đen láy như hai quả nho tươi, làn da thì như tơ lụa ngâm trong sữa, trắng nõn và mịn màng nhưng trên khuôn mặt lại lấm lem máu và bụi đất.
Không chỉ có trên mặt mà còn dính những vết máu trên quần áo, đôi giày vải màu trắng cô đang đi dưới chân cũng bị nhuộm thành một màu đỏ.
Nhìn trông có phần đáng sợ.
Tống Mẫn Đào còn chưa kịp hỏi thăm tình huống thì đã nghe thấy cô gái đó vô cùng lo lắng nói với mình: "Dì ơi, Hạc Toại bị thương rồi, dì mau đi xem thử một chút."
Chu Niệm không biết họ của mẹ Hạc Toại là gì, chỉ có thể gọi bà ấy là dì: “Ngay trước cửa nhà mình ạ.”
"..."
Trái tim của Tống Mẫn Đào thắt lại, trong nháy mắt bà ấy nhận ra rằng những vệt máu trên cơ thể của cô gái này là đến từ đâu. Bà ấy vứt đi đống tiền lẻ và sổ kế toán trong tay, nhanh chóng bước ra khỏi quầy rượu và lao ra khỏi cửa.
Cửa còn chưa đóng, Tống Mẫn Đào đã quay người chạy thẳng vào tận sâu trong cùng con ngõ nhỏ.
Chu Niệm cẩn thận tắt đèn trong cửa tiệm, dùng một chiếc móc sắt dài kéo cánh cửa cuốn xuống trước khi rời đi.
Cô còn muốn tới xem thử tình trạng của Hạc Toại như thế nào rồi. Cô lại một lần nữa đi về phía con hẻm nhỏ, nhưng vừa mới bước đến lối vào con hẻm thì Chu Niệm đã cảm nhận được một cơn đau dữ dội ở bụng dưới.
Cô buộc phải dừng lại, lấy hai tay che bụng và khom lưng xuống vì đau.
Chu Niệm cảm thấy hình như, bản thân không thể nào đi qua bên đó được nữa rồi.
Nhưng mà không sao cả, giờ đây Hạc Toại đã có bác sĩ và mẹ ở bên cạnh.
Cũng không còn cần có cô nữa.
Chu Niệm đang suy nghĩ lung tung, thần kinh cũng có chút thả lỏng. Chỉ có điều ngay khi thần kinh vừa thả lỏng, trên cơ thể của cô cũng bắt đầu xuất hiện những phản ứng phụ rất mãnh liệt. Nó bắt đầu đáp trả lại sự hao phí thể lực của Chu Niệm, cơ thể cô yếu ớt và gầy gò tới nỗi vốn dĩ là không thể nào chống đỡ được một loạt những hành động quá khích này của Chu Niệm.
Bụng cô quặn thắt từng cơn.
Cổ họng Chu Niệm nghẹn lại, hàm răng đau nhức, bắt đầu há miệng nôn mửa không ngừng.
Tuy nhiên, cô đã nôn hết cơm trưa và trong bụng hoàn toàn không còn sót lại thứ gì. Sau vài lần nôn khan, cô nôn ra một lượng lớn axit dạ dày và dịch mật màu vàng.
Đây là sự trừng phạt của cơ thể dành cho cô, cho dù cô không thể nhổ ra đồ ăn thì cũng sẽ ép buộc cô phải nôn ra những thứ khác.
Sắc mặt của Chu Niệm tái nhợt như giấy, đầu óc trở nên choáng váng mơ hồ.
Chợt, có tiếng bước chân vang lên từ trong ngõ.
Cô cúi người xuống, khom lưng, hơi run rẩy mà ngước đầu lên, nhìn thấy Hạc Toại được đặt lên cáng cứu thương và khiêng ra ngoài, mà mẹ của Hạc Toại cũng đang đi theo sát bên cạnh cáng.
Thật tốt quá, Hạc Toại được cứu rồi.
Chu Niệm thầm nghĩ.
Suy nghĩ của cô kết thúc ở đây, thân thể Chu Niệm nặng nề lắc lư rồi đột ngột ngã xuống đất, hoàn toàn mất đi ý thức.
Một tia sáng từ ánh trăng đồng thời chiếu lên người Chu Niệm và Hạc Toại đang nằm trên cáng. Xen lẫn giữa ánh sáng và bóng tối, hư ảo và chân thực, giữa hai người họ chỉ cách nhau có năm mét, thế là ngay tại giây phút này, vận mệnh đã giáng xuống.
Khi Chu Niệm tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm trong một phòng bệnh tại bệnh viện.
Cơ sở vật chất và môi trường của bệnh viện trong thị trấn rất bình thường, tường của phòng bệnh bị bong tróc thành từng mảng riêng biệt. Còn trên mặt đất thì chất đống vụn vỡ một lớp tro bụi, giá truyền dịch loang lổ những vết rỉ sét, trên giá truyền dịch bên cạnh giường bệnh của Chu Niệm có treo một bình chứa chất lỏng gì đó.
Cô cử động cánh tay, mới chợt phát hiện ra có một cây kim đang cắm vào mu bàn tay của mình.
Ánh sáng ban mai vừa hé rạng ngoài cửa sổ, một vòng cung ánh sáng trắng bạc trải dài trên bầu trời phía xa xa.
Có tổng cộng hai cái giường trong phòng bệnh này.
Chu Niệm nằm trên chiếc giường ở sát cửa sổ, bên cạnh là cửa, cô quay đầu lại thì thấy một tấm màn màu xanh nhạt đang thả xuống.
Tấm rèm ngăn cách hai giường bệnh với nhau, Chu Niệm không nhìn thấy được người đang nằm ở giường bên cạnh.
Đúng lúc này, một cái đầu thò ra từ sau chiếc rèm.
"Cháu đã tỉnh rồi à?" Tống Mẫn Đào bước ra từ sau rèm, đi đến bên giường Chu Niệm: "Cháu ngất xỉu rồi, bác sĩ bảo là cháu bị suy dinh dưỡng, rồi còn thiếu máu trầm trọng, cho nên ông ấy đã kê cho cháu hai bình dung dịch dinh dưỡng."
"Cảm ơn dì ạ."
Trước tiên Chu Niệm cảm ơn bà ấy, sau đó thuận thế ngồi dậy muốn rời giường: "Hạc Toại, Hạc Toại, cậu ấy..."
Tống Mẫn Đào đặt tay lên trên bờ vai của Chu Niệm, nhẹ nhàng giữ cô lại: “A Toại không sao hết.”
Nghe được tin là Hạc Toại không sao, Chu Niệm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô lại nằm xuống một lần nữa, sau đó mím môi, hỏi: "Dì, tiền thuốc chữa bệnh của cháu là bao nhiêu vậy ạ?"
Tống Mẫn Đào đáp: "Làm sao mà dì có thể không biết xấu hổ mà đi đòi lại tiền thuốc men của cháu chứ? Nếu không có cháu thì A Toại đã chết rồi."
Chu Niệm vẫn còn lo lắng, nhịn không được lại đặt câu hỏi: "Tình trạng của Hạc Toại vẫn ổn chứ ạ?"
"Con dao đâm vào giữa hai xương sườn, may mắn là không làm tổn thương bộ phận trọng yếu nào. Bác sĩ nói lúc đó có cháu ấn vào vết thương trên người thằng bé nên tình hình mới không trở nên quá nghiêm trọng." Tống Mẫn Đào vén tấm rèm màu xanh nhạt ra: "A Toại thường xuyên làm mất lòng nhiều người, cũng chẳng biết là ai đã khiến thằng bé gặp phải chuyện này."
Chu Niệm quay đầu lại, lập tức trông thấy Hạc Toại đang nằm ở trên chiếc giường bên cạnh. Anh lặng lẽ nằm đó, quấn băng gạc quanh đầu, trên khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt hiện lên những vết bầm tím và vết đỏ, nhìn có vẻ rất chật vật. Nhưng mà anh vẫn rất điển trai, môi mỏng, mũi cao và cặp lông mi còn dài hơn cả con gái.
Chu Niệm yên lặng chăm chú nhìn anh, ánh mắt không hề di chuyển.
Đột nhiên, cô lên tiếng: "Cháu biết đó là ai."
Tống Mẫn Đào sững người.
Lông mi của Chu Niệm khẽ run lên, trong mắt mơ hồ lóe lên: “Cháu biết ai là người đã gây ra chuyện này.”
“Đứa trẻ ngoan này, mau nói cho dì biết đi.” Tống Mẫn Đào cúi người lấy chiếc ghế sắt dưới gầm giường bệnh ra, ngồi ở cạnh giường: “Ai đã đâm A Toại?”
Một đôi mắt với mí bị chùng xuống xuất hiện trước mắt Chu Niệm, cô không hề do dự chút nào mà nói ra cái tên đó: "Tiêu Hộ."
Tống Mẫn Đào tức giận tới nỗi hai mắt đỏ hoe: "Quả nhiên tên nhóc đó!"
"Dì ơi." Chu Niệm sợ hãi lên tiếng: "Cháu có thể hỏi dì chuyện này không, dì có biết nguyên nhân không ạ? Cháu đã thấy Tiêu Hộ tới làm phiền Hạc Toại rất nhiều lần rồi."
Tống Mẫn Đào im lặng.
Một lúc lâu sau, Tống Mẫn Đào mới kể cho Chu Niệm biết rằng cha của Tiêu Hộ có chút ân oán với nhà họ Hạc, đến mức Tiêu Hộ giận cá chém thớt, cũng cực kỳ căm ghét Hạc Toại.
Cụ thể là ân oán gì thì không được nói ra rõ ràng, lời nói của Tống Mẫn Đào cũng lấp lửng. Chu Niệm nghe ra trong đó nhất định có điều bí mật gì đó khó có thể nói ra, cho nên cô cũng không hỏi thêm quá nhiều nữa.
“Cháu là Chu Niệm nhỉ?” Tống Mẫn Đào dùng giọng điệu thân thiện chuyển chủ đề: “Dì đã từng gặp cháu mấy lần trên đường, lúc nào cháu cũng luôn mang theo bảng vẽ trên lưng.”
Chu Niệm nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Dạ.”.
Tống Mẫn Đào tò mò đặt câu hỏi: "A Toại là một đứa chẳng có bạn bè gì, cũng không thích qua lại với người khác. Cháu đã quen biết Hạc Toại như thế nào vậy?"
"Thì chỉ là... Tình cờ thôi ạ." Chu Niệm cảm thấy có chút chột dạ, thực tế là cô và Hạc Toại cũng không được tính là bạn bè gì.
"Chu Niệm, vậy sau này cháu nhất định phải tiếp xúc nhiều hơn với A Toại." Tống Mẫn Đào trông rất vui vẻ: "Thằng bé bản chất là người tốt, nếu như cháu tiếp xúc nhiều với thằng bé thì sẽ biết ngay thôi."
... Tiếp xúc nhiều.
Khuôn mặt của Chu Niệm bỗng nhiên nóng lên, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đáp ứng: "Dạ vâng ạ."
Tống Mẫn Đào đứng lên: "Trời cũng đã sáng rồi, để dì đi mua bữa sáng, cháu muốn ăn cái gì?"
Chu Niệm vội vàng lắc đầu: "Cám ơn dì, cháu không cần đâu ạ."
"Đừng khách khí với dì." Tống Mẫn Đào đưa tay lên xoa đầu Chu Niệm: "Thân thể nhỏ nhắn này của cháu còn phải ăn nhiều thêm một chút mới được."
Chu Niệm cũng không tiện lại từ chối lần nữa nên trả lời: "Vậy thì một cốc sữa đậu nành và một quả trứng ạ, cháu cảm ơn dì."
Tống Mẫn Đào nở một nụ cười dịu dàng với cô, đang định rời đi thì không biết bà ấy nghĩ tới điều gì, cúi người xuống và khẽ nói với Chu Niệm: “Tối hôm qua cái kia của cháu đến rồi, trên quần cháu có dính máu nên dì đã mua băng vệ sinh và mặc giúp cháu rồi nhé."
A…
Chuyện này thật đáng xấu hổ mà.
Trong nháy mắt, cả khuôn mặt của Chu Niệm đỏ bừng lên, âm lượng giọng nói cũng nhỏ lại: "Cháu cảm ơn dì ạ."
“Cứ nói lời cảm ơn vậy, đúng là một đứa trẻ lễ phép và ngoan ngoãn mà.” Tống Mẫn Đào liếc nhìn Hạc Toại đang nằm trên chiếc giường bên cạnh: “Không giống như con trai dì, lúc nào cũng u ám, lầm lì.”
Chu Niệm cũng đưa mắt nhìn về phía Hạc Toại, cảm thấy anh thực sự rất cô độc, tựa như một chú sói tách khỏi bầy đàn vậy.
Tống Mẫn Đào đã rời đi.
Chất lỏng trong bình nhỏ giọt rơi xuống với tốc độ không đổi, hết giọt này đến giọt khác. Chu Niệm cứ thế ngẩn người nhìn Hạc Toại, trong phòng bệnh yên tĩnh, thời gian dường như cũng trôi qua càng chậm hơn.
Mí mắt của anh chợt cử động.
Chu Niệm không hề để ý tới, cho đến khi anh từ từ mở mắt ra, quay khuôn mặt tái nhợt và u ám của mình về phía cô.
Sau khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Hạc Toại, Chu Niệm mới ý thức được anh đã tỉnh rồi.
155 Chương