NovelToon NovelToon

Chương 16

“Nói bậy.”

Quý Vãn Anh nhéo mạnh cánh tay Quý Khiêu một cái, cậu bực bội bĩu môi.  

Chẳng lẽ không phải sao? Nhưng trực giác của cậu thì không thể sai được.  

Quý Vãn Anh quay về chủ đề chính, “Hôm nay vì sao lại gây chuyện với Cố Kinh Trì?”  

Quý Khiêu không muốn trả lời, họ Cố nói chuyện quá khó nghe, cậu không cần thiết khiến chị mình phiền lòng.  

“Thấy ngứa mắt.”  

“...”  

Quý Vãn Anh bị chặn họng một lúc, “Quý Khiêu, năm nay em đã mười bảy rồi, một năm nữa là đi du học. Ở nước ngoài không như ở trong nước, tính cách này của em sẽ chịu thiệt đấy.”  

Nghe vậy, Quý Khiêu đá đá viên sỏi dưới chân, giọng nhỏ hẳn, “Em không muốn ra nước ngoài.”  

“Em nói gì?” Quý Vãn Anh không nghe rõ.  

“Chị, em nói em không muốn ra nước ngoài, cũng không muốn học trường quốc tế. Chị giúp em chuyển trường được không? Chỉ cần vào một trường cấp ba bình thường là được.”  

Quý Vãn Anh nhìn đứa em trai sắp cao hơn mình cả cái đầu, nhíu mày hỏi, “Em nghiêm túc chứ?”  

“Ừ.” cậu cúi đầu đáp.  

“Chị, ba đã không còn ba năm rồi, chúng ta sớm đã không còn như trước đây nữa. Người ở trong trường, chị cũng không phải không biết, em thấy chẳng có ý nghĩa gì cả.”  

“Du học thì có gì tốt? Em thấy học trong nước vẫn ổn hơn. Em cố gắng thi vào một trường đại học tốt, cũng chưa chắc đã thua kém gì nước ngoài. Mẹ đôi khi quá cố chấp, em thấy thế không hay...”  

Lần đầu tiên Quý Vãn Anh nhận ra, em trai mình dường như thực sự đã trưởng thành.  

“Thật sự không thích à? Không phải vì học phí chứ?”  

Quý Khiêu lắc đầu, “Không phải. Chị, em thật sự không thích nơi đó.”  

Nghĩ đến tính cách của Quý Khiêu, thẳng thắn lại nóng nảy, không biết rồi sẽ lại đắc tội với ai. Hôm nay là Cố Kinh Trì, ngày mai là Phí Kinh Trì hay Từ Kinh Trì thì làm thế nào đây?  

Quý Vãn Anh không thể cứ mãi trông chờ vào việc những rắc rối nhỏ nhặt của gia đình đều được Yến Bắc Thần giải quyết hộ.

“Nhưng mẹ sẽ không đồng ý đâu.” cô hiểu rất rõ giới hạn của mẹ mình.  

“Ồ.” Quý Khiêu biết mẹ cậu sẽ không đồng ý, và cậu cũng không thể thuyết phục được bà. Nếu có thể thuyết phục, cậu đã không tức giận mà bỏ đi như vậy.  

“Trừ khi, hôm nay em cùng chị diễn một vở kịch.”  

Mắt Quý Khiêu sáng lên, “Kịch gì cơ?”  

Quý Vãn Anh thầm thở dài, còn có thể là kịch gì, chắc chắn không phải là kịch đau thương.  

---

Quý Vãn Anh dẫn Quý Khiêu đến bệnh viện xử lý vết thương trên mặt trước khi về nhà. Chớp mắt đã bảy giờ tối.  

Khi về, cô nhìn thấy xe của Tống Dư Hành đỗ dưới lầu.  

Quý Vãn Anh dùng khuỷu tay thúc nhẹ Quý Khiêu, “Em lên trước đi.”  

“Chị không lên sao?”  

Lời còn chưa dứt, Tống Dư Hành từ trên xe chậm rãi bước xuống, sắc mặt u ám đến đáng sợ.  

Quý Khiêu theo bản năng chắn trước mặt cô, “Chị, em ở lại với chị.”  

“Lên đi.” Giọng Quý Vãn Anh lạnh lùng ra lệnh.  

Không còn cách nào khác, Quý Khiêu đành phải nghe theo, “Chị, nếu hắn dám động tay, lập tức gọi cho em.”  

cậu không ngại hôm nay đánh thêm một người nữa.  

Tống Dư Hành không để tâm đến ánh mắt đầy thù địch của Quý Khiêu, đôi mắt lạnh lẽo chỉ chăm chăm nhìn vào mặt Quý Vãn Anh.  

“Quý Vãn Anh, hôm nay cô đã đi đâu?”  

“Có chuyện gì sao?” Giọng cô thiếu kiên nhẫn, đã sắp ly hôn rồi, giả vờ quan tâm làm gì.  

Trước đây cô đi đâu, hắn có bao giờ quan tâm đâu.  

Tống Dư Hành lặp lại từng chữ một, “Tôi hỏi, hôm nay cô đã đi đâu?”  

“Luật, sư.”  

Quý Vãn Anh cười nhạt, “Câu trả lời này anh hài lòng chưa?”  

Tống Dư Hành hít sâu một hơi, ánh mắt càng lạnh lùng hơn, “Người đàn ông đó là ai?”

Hôm nay hắn nhìn thấy bức ảnh em gái gửi qua mà tức đến mức ném cả điện thoại.

Không về nhà, không nghe điện thoại của hắn, còn đòi ly hôn. Hóa ra là đang đội cho hắn một cái mũ xanh bên ngoài.  

Còn lớn tiếng đòi ly hôn, mơ đi!  

Mơ lấy được tiền của công ty hắn để nuôi trai bao!  

Thực ra, trong bức ảnh đó chỉ là một bóng lưng mờ mờ, nhưng Tống Dư Hành vẫn nhận ra ngay khuôn mặt nghiêng của Quý Vãn Anh, làn da trắng như sứ vẫn sáng bừng trong bãi đỗ xe tối tăm.  

“Người đàn ông nào? Anh đang nói linh tinh cái gì vậy?” Quý Vãn Anh mơ hồ hỏi.  

“Cô còn chối à? Quý Vãn Anh, tôi đối xử với cô không tệ, cô lợi dụng lúc tôi bận công việc để hẹn hò riêng với người khác, cô có biết xấu hổ không?”  

Đối diện với lời cáo buộc vô lý của Tống Dư Hành, cô chỉ thấy buồn cười.  

“Tôi nói này Tống Dư Hành, anh đang sủa bậy cái gì đấy? Bằng chứng đâu? Không bằng không chứng mà vu khống tôi ngoại tình?”  

“Tầng hầm B2 tòa nhà Dung An, cô còn muốn tôi nói rõ hơn không?”  

Quý Vãn Anh hơi ngẩn ra, công ty Sùng Tân nằm ở tòa nhà Dung An. Chẳng lẽ hắn nhìn thấy xe của Yến Bắc Thần khi cô đi tìm em trai?  

Cô Không giận mà bật cười, ánh mắt đầy vẻ chế giễu, “Tống Dư Hành, về độ mặt dày thì không ai qua được anh. Tôi chỉ ngồi xe mà đã gọi là ngoại tình? Vậy cái này thì sao?”  

cô ném thẳng vào mặt hắn bức ảnh chụp cảnh Sở Diêu Dao hôn lên má hắn, để hắn nhìn rõ ai mới là kẻ ngoại tình!  

Tống Dư Hành thoáng sửng sốt, ánh mắt trầm xuống. Sao lại có bức ảnh này?  

“Cô lấy bức ảnh này ở đâu?”  

“Hừ,” Quý Vãn Anh cười lạnh, “Sao? Làm mà không dám để người khác biết à? Đây là cô em gái tốt của anh gửi cho tôi, bảo tôi mau ly hôn để nhường vị trí lại cho bạch nguyệt quang của anh. Thế nên, Tống Dư Hành, anh lấy tư cách gì để nói tôi ngoại tình?”  

Trên gương mặt Tống Dư Hành thoáng hiện vẻ không tự nhiên, hắn khẽ hắng giọng, “Tôi với Sở Sở không có gì, chỉ là bạn bè trêu đùa trong một trò chơi đại mạo hiểm thôi.”  

Hắn chợt bừng tỉnh, hóa ra gần đây chuyện ly hôn là vì cái này.  

Bảo sao, Quý Vãn Anh làm sao có thể đột nhiên không còn yêu hắn nữa.  

“Tôi có thể không so đo chuyện hôm nay cô ngồi xe của người đàn ông khác, nhưng hôm nay cô nhất định phải về nhà với tôi. Bố và mẹ vẫn đang hỏi sao cô không chịu về.”  

Quý Vãn Anh tức đến bật cười, vẫn đánh giá thấp độ vô liêm sỉ của người đàn ông này.  

Hắn dựa vào cái gì mà đòi so đo?  

“Tôi sẽ về, nhưng không phải hôm nay.”  

“Cô đừng làm loạn nữa, ghen cũng phải có mức độ. Cô ngay cả lời của bố mẹ tôi cũng không nghe sao? Lát nữa tôi bảo trợ lý gửi bộ sưu tập mới của nhà A mùa này cho cô, cô chọn vài món mình thích, như vậy được chưa?”  

Quý Vãn Anh lạnh lùng lướt mắt qua hắn, như thể đang nhìn một món rác thải. Trong lòng không ngừng tự hỏi, làm sao mình lại có thể tìm đàn ông trong thùng rác như thế này.  

Ánh mắt thật sự quá kém!  

“Ghen?” Quý Vãn Anh cười nhạt, “Anh không xứng!”  

Nhìn bóng lưng cô rời đi thẳng thừng, Tống Dư Hành tức đến nghiến răng nghiến lợi.  

Hắn không xứng? Rốt cuộc là ai không xứng với ai!  

Người phụ nữ này ngày càng coi trời bằng vung! Có biết bên ngoài có bao nhiêu người ghen tị vì cô là bà Tống không?  

Đúng là tự mình không biết lượng sức!  

Mẹ hắn nói đúng, con người không thể được nuông chiều quá mức!  

Tống Dư Hành bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đối xử quá tốt với Quý Vãn Anh nên mới dẫn đến tình trạng ngang ngược thế này!  

---

Phòng tổng thống.  

Yến Bắc Thần tựa vào mép bàn, sắc mặt thâm trầm, khó đoán.  

“Yến thiếu? Anh có nghe không?” Điện thoại được bật loa ngoài, giọng nói từ đầu dây bên kia đầy vẻ dè dặt.  

Cố Thế Ân cũng không hiểu vì sao nhà mình lại đụng phải vị tổ tông này. Mấy dự án hợp tác với Ngân Thần đều bị tạm dừng.  

Giọng nói lạnh lùng, mỏng manh của Yến Bắc Thần vang lên giữa màn đêm u tối, mang theo hàn ý khiến người nghe rợn cả người.  

“Cố tổng, tốt nhất ông nên về hỏi lại cậu quý tử của mình xem, ai cho hắn cái gan dám đụng đến người của tôi?”  

Cố Thế Ân: ……  

-------

"Trời ơi, con trai, ai đánh con ra nông nỗi này? Là ai vậy hả?" Ngô Lam nhìn gương mặt bầm tím chỗ xanh chỗ đỏ của đứa con trai cưng, vừa ôm miệng vừa than trời gọi đất.  

"Mẹ, mẹ muốn làm điếc tai con luôn sao? Nói nhỏ chút đi."  

Quý Khiêu vẫn còn lo lắng cho chị mình, đứng ngay cửa, ánh mắt dõi ra phía thang máy.  

"Quý Khiêu, thằng nhóc vô tâm này, mẹ quan tâm con mà! Con không chịu vào nhà đứng đó làm gì?"  

"Con đợi chị con, chị vẫn còn ở dưới nhà."  

Ngô Lam tức điên, "Ngày nào cũng chị, chị, chị. Rốt cuộc là chị con nuôi con lớn hay mẹ?"  

Bà biết rõ Quý Khiêu thân thiết với chị hơn, nhưng bà không hiểu, rõ ràng bà dành tình cảm cho cậu nhiều hơn mà!  

Quý Khiêu gãi tai, "Đều nhiều, đều nhiều. Mẹ, mẹ đợi một chút được không? Con vốn đã đau người, mẹ ồn quá làm đầu con cũng đau theo."  

Ngô Lam tức giận ngồi phịch xuống ghế sô-pha, bụng đầy bực bội, chờ xem hai chị em nó định giải thích thế nào!  

Quý Vãn Anh không để Quý Khiêu phải đợi lâu, cô cũng chẳng muốn nói thêm với Tống Dư Hành một câu nào.  

Nói thêm một chữ, cô cảm thấy bản thân sẽ bị vấy bẩn.  

Trong khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy vô cùng may mắn vì chưa có con, việc Tống Dư Hành không động đến cô là điều duy nhất hắn làm có lương tâm.  

"Chị, hắn không bắt nạt chị chứ?"  

Quý Vãn Anh thay dép, "Không."  

Ngồi trên sô-pha, Ngô Lam lạnh lùng hừ một tiếng, "Cuối cùng cũng chịu vào nhà rồi sao?"  

Quý Khiêu khịt mũi, trốn ra sau lưng chị mình.  

Quý Vãn Anh vỗ vai em trai, "Tiểu Khiêu, em vào phòng làm bài tập đi."  

Có vài chuyện, tốt hơn là không nên để cậu nghe.  

Ngô Lam ngồi thẳng trên ghế, nhíu mày: "Con bảo em con đi, rốt cuộc con muốn nói gì?"  

Bà vẫn chưa quên chuyện đứa con gái không chịu thua kém của mình đòi ly hôn.  

Từng đứa một, chẳng đứa nào khiến bà bớt lo lắng!  

“Tiểu Khiêu hôm nay đánh nhau với người ta rồi bị đưa vào đồn cảnh sát.”  

“Cái gì?”  

Ngô Lam trợn mắt, “Sao lại như vậy được?”  

“Nó xô xát với bạn học bên ngoài trường, ba người vây lại đánh nó. Nghe cảnh sát khu vực nói, có một bạn học họ Cố dọa rằng không để nó tiếp tục ở lại trường được nữa.”  

Lời vừa dứt, Ngô Lam hoảng loạn thật sự.  

Họ Cố...  

“Có phải là Cố Kinh Trì cùng lớp nó không?”  

“Hỏng rồi,” Ngô Lam lo lắng đến mức đi tới đi lui, “Ông nội Cố Kinh Trì là cựu cục trưởng, chắc chắn sẽ làm khó Tiểu Khiêu. Tiểu Khiêu có bị lưu án tích không?”  

Bà không ngờ con trai lại gây ra chuyện lớn như vậy, nhà họ Cố ngay cả nhà họ Tống cũng chẳng sánh được.  

“Vãn Anh, con đừng cãi nhau với Tiểu Tống nữa. Con đi nhờ cậu ấy giúp, bảo cậu ấy nói đỡ cho Quý Khiêu.”  

Dù không sánh bằng, nhưng nếu nhà họ Cố chịu nể mặt họ một chút thì cũng tốt.  

Quý Vãn Anh không định nói sự thật với mẹ, chỉ hờ hững đáp, “Vâng, mai con sẽ nói. Nhưng mà mẹ,” cô chuyển chủ đề, “mẹ thực sự nghĩ rằng tính cách của Tiểu Khiêu phù hợp để ở lại trường quốc tế sao?”  

“Sao... sao lại không phù hợp?”  

“Mẹ, mẹ biết hôm nay khi con nhận được điện thoại của mẹ đến trường, cô giáo chủ nhiệm đã nói gì với con không? Tiểu Khiêu mấy năm nay ở trường lúc nào cũng một mình, không ai muốn làm bạn với nó. Mẹ cũng biết, những học sinh ở trường này đều không đến từ gia đình bình thường. Bọn chúng chọn bạn cũng có tiêu chuẩn, gia đình mình phá sản bao lâu rồi, Tiểu Khiêu ở trường nhận bao nhiêu ánh mắt khinh thường?”  

Ngô Lam nghe vậy như bị giáng một đòn nặng, ngồi phịch xuống ghế sô-pha, “Sao lại như thế được...”  

Đúng vậy, con trai nhất quyết đòi chuyển trường, chẳng lẽ thực sự là vì bị bạn học xa lánh?  

Quý Vãn Anh thấy mẹ có chút dao động, tiếp tục thừa thắng xông lên, “Bọn trẻ bây giờ rất nhạy cảm, cũng dễ tổn thương. Nhất là Tiểu Khiêu, từ cuộc sống trước đây đến bây giờ có sự chênh lệch lớn như vậy, môi trường xung quanh lại đè nén thế này. Cô giáo chủ nhiệm còn bảo con phải chú ý đến tình trạng tâm lý của Tiểu Khiêu. Nếu sau này Tiểu Khiêu xảy ra chuyện gì...”  

cô ngừng lại, không cần nói thêm cũng khiến mẹ cô sợ đến mức lòng dạ rối bời.

“Không thể nào! Con nói bậy, con trai của mẹ tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện!” Ngô Lam lớn tiếng quát, nhưng trong lòng lại không thể ngăn được sự hoảng loạn.  

Quý Vãn Anh nói đúng, lần này không sao, nhưng nếu có lần sau thì sao? Tuyệt đối không thể để bản thân đối mặt với khả năng mất con trai!  

Quý Vãn Anh thấy tình hình đã ổn, nhẹ nhàng nói, “Mẹ, mẹ suy nghĩ kỹ lại nhé. Có lẽ thay đổi môi trường sẽ là điều tốt cho nó.”  

“À, đúng rồi, ngày mai chúng ta chuyển nhà.”  

Ngô Lam, đang bấn loạn tinh thần, hoàn toàn bỏ qua câu cuối cùng của con gái, tất cả tâm trí đều xoay quanh vấn đề sức khỏe tâm lý của con trai.  

---

Quý Khiêu ngồi trước bàn học, nhưng làm sao mà tập trung làm bài được. cậu cứ liên tục liếc ra phía cửa phòng.  

Ngô Lam gõ cửa, khuôn mặt có phần mệt mỏi, “Tiểu Khiêu, mẹ làm chút đồ ăn khuya cho con, nghỉ ngơi một chút rồi ăn nhé?”  

Quý Khiêu đặt bút xuống, gương mặt mang vẻ ủ rũ. cậu luôn ghi nhớ lời chị dặn, cố gắng trông thật mệt mỏi và chán chường.  

“Không ăn đâu, mẹ, con không muốn ăn.” Giọng cậu buồn bã, nghèn nghẹn.  

Ngô Lam cảm thấy nhói lòng, “Ăn thêm hai miếng thôi, mẹ đã làm sẵn rồi.”  

Nhìn con trai miễn cưỡng xúc vài miếng rồi bỏ xuống, bà thử dò hỏi, “Tiểu Khiêu, sáng mai mẹ gọi con dậy lúc 6 giờ rưỡi như mọi khi nhé?”  “Mẹ, con không khỏe, ngày mai con muốn xin nghỉ học.”  

Ngô Lam: ……  

Bà bỗng nhận ra, từ trước đến giờ mình chưa từng thực sự quan tâm đến cảm xúc của con trai. Bà luôn nghĩ chỉ cần cho nó những gì tốt nhất là đủ.  

“Con có muốn đi khám không? Mẹ đưa con đến bệnh viện.”  

“Không cần đâu,” Quý Khiêu nằm xuống giường, “Mẹ, con muốn ngủ rồi.”  

Ngô Lam vỗ nhẹ lên vai con, “Vậy con ngủ đi nhé.”  

Ra khỏi phòng, bà còn không quên tắt đèn cho cậu .  

Những lời con gái nói bắt đầu khiến bà tin được ba phần.  

---

Ngô Lam gần như thức trắng cả đêm, cứ lướt điện thoại xem những câu chuyện đau lòng của các học sinh bị bắt nạt trong trường học. Và cách tốt nhất để giải quyết tình trạng này chính là cho con trai đổi một môi trường mới.  

Với hai quầng mắt thâm sì, Ngô Lam bước vào phòng Quý Vãn Anh, đánh thức cô dậy.  

"mẹ đồng ý cho Tiểu Khiêu chuyển trường. Con liên lạc với Tiểu Tống, tìm cho Tiểu Khiêu một trường công tốt nhất."  

Quý Vãn Anh bị câu nói của mẹ làm cho tỉnh táo hoàn toàn.  

Quả nhiên, bà không ngần ngại vắt kiệt mọi giá trị cuối cùng từ cuộc hôn nhân của cô.  

"Mẹ, con chỉ nói lần cuối, con sẽ ly hôn với Tống Dư Hành. Thay vì phí thời gian ở đây, mẹ nên đi đòi lại 10% cổ phần bên Vị Tân mà hắn đã đưa cho con làm sính lễ thì hơn."  

Ngô Lam tức đến run tay, "Con, con đúng là nói gì cũng không lọt tai!"  

Quý Vãn Anh đứng dậy, không muốn phí thêm lời, "Mẹ đừng phí sức nữa. 8 giờ sáng nay con đã gọi công ty chuyển nhà, chúng ta sẽ về nhà cũ."  

"Con đúng là điên rồi!"  

Ngô Lam tức giận đi qua đi lại, nghiêm giọng, "Mẹ không đi! Con muốn chuyển thì tự mà chuyển!"  

Không biết từ lúc nào Quý Khiêu cũng đã tỉnh, đầu tóc bù xù, bước ra nói, "Mẹ, con cũng muốn về nhà ông ngoại ở."  

Ngô Lam: ……  

---

Đến 3 giờ chiều, Quý Vãn Anh và mọi người mới dọn dẹp xong.  

Nhìn những bức tường ố vàng của căn nhà cũ, Ngô Lam không dám tin là mình lại phải quay về nơi này.  

"Lam à, thật sự chị quay lại đây ở rồi sao? Vài ngày trước tôi còn thấy con gái chị, tưởng nói đùa thôi."  

Bà Lý nhà đối diện không mời mà tới, chuyện này thật sự quá hiếm lạ, bà không nhịn được tò mò tám chuyện vài câu.  

"Ừ, bọn trẻ nói nhớ ông ngoại nên muốn về ở một thời gian. Vừa hay nhà ở kia định sửa sang lại, nên qua đây ở tạm." Ngô Lam miễn cưỡng cười, cố giữ thể diện.  

"Thật sao? Thế thì con cái chị đúng là hiếu thảo quá. Thật hiếm có đấy, người trẻ mà còn nhớ về nhà cũ. Chị Lam đúng là có phúc!"  

Ngô Lam chỉ cười qua loa, nhưng thực sự không thể cười nổi.  

---

Quý Khiêu kéo chị mình vào phòng ngủ, "Chị, chị giỏi thật đấy, nhanh như vậy đã thuyết phục được mẹ rồi. Vậy khi nào chị cho em chuyển trường?"  

Quý Vãn Anh cười khổ, "Chuyện chuyển trường phải làm nhanh, nếu để lộ ra là công cốc đấy."  

"Chiều nay chị về bên đó lấy đồ, ngày mai sẽ đi tìm trường cho em. Cố gắng hoàn tất trong tuần này."  

Quý Khiêu không lo lắng, "Chị có cần em đi cùng không?"  

"Không cần. Em cứ diễn bộ dạng ủ rũ thêm vài ngày, đừng để lộ đấy!"  

Quý Khiêu giơ tay chào kiểu quân đội, "Rõ!"  

---

Khi Quý Vãn Anh trở về biệt thự nhà họ Tống, đã là 5 giờ chiều.  

Sau khi kết hôn, cô đã mang theo một số sách và quần áo mà ba tặng sang đây. Giờ ly hôn rồi, chắc chắn phải mang những thứ này về.  

Trong sân, đám người làm có chút bối rối, "Phu nhân, cô về rồi sao."  

Quý Vãn Anh chỉ gật đầu, đi thẳng vào trong.  

Vừa lên đến tầng hai, bước gần đến phòng ngủ của mình và Tống Dư Hành, cô đã nghe thấy những âm thanh quen thuộc.  

"Chị Sở, đây là áo sơ mi của anh em, chị mặc thử cái này đi?"  

"Vũ Hi, em cho chị mượn đồ của em là được rồi. Chị... mặc áo của Dư Hành không hợp đâu."  

"Có gì mà không hợp? Chờ người kia đi rồi, chị sẽ là chị dâu của em. Chị Sở, đừng ngại mà."  

Quý Vãn Anh nhìn hai người trong phòng ngủ vừa nói vừa cười, cô đạp cửa mạnh rồi lạnh giọng hỏi: "Ai cho phép các người vào phòng của tôi?"  

 

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team