NovelToon NovelToon

Chương 8: Pain (Vết thương)

Cuối cùng Hevito vẫn không ăn thức ăn Châu Chi Môi đưa tới, anh dán chặt mắt vào cô. Trong đôi mắt xanh thẳm không thấy đáy, mang theo dục vọng khó nhận thấy.

Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!

Châu Chi Môi cũng nhanh chóng nhận ra điều này, cô cần có chút tự biết mình, tốt nhất nhanh chóng ăn xong rồi chiều lòng Hevito. Đổi thành trước đây có lẽ cô sẽ làm vậy, nhưng hôm nay cô có chút ngang bướng, không muốn để ý đến anh.

 

Có lẽ là vì anh đột nhiên không mời mà đến, hoặc có lẽ vì ngày đặc biệt. Châu Chi Môi trên địa bàn của mình, gan lớn hơn một chút, cô chọn cách làm ngơ.

 

Một mình không ăn hết nhiều đồ như vậy. Châu Chi Môi không quên mang phần thức ăn đã chia sang cho hàng xóm bên cạnh.

 

Người ra đón Châu Chi Môi là Inès.

 

Inès có mái tóc nâu dài, đôi mắt nâu, khi cười khóe miệng cong cong, là một cô gái tính cách rất vui vẻ.

 

"Bonnie, cảm ơn đồ ăn ngon em mang đến."

 

Châu Chi Môi lắc đầu tỏ ý không có gì, đang định quay người đi thì Inès nói với cô: "Bonnie, sau khi hết hợp đồng thuê năm nay, em và Jeffrey sẽ về Pháp."

 

Châu Chi Môi ngạc nhiên: "Khi nào?"

 

Inès nói: "Cuối tháng này."

 

Đến cuối tháng này... chỉ còn một tuần nữa thôi.

 

Đáy mắt Châu Chi Môi nhuốm màu không nỡ, mối quan hệ của cô với cặp tình nhân người Pháp này khá tốt, dù tiếp xúc không sâu, nhưng thường ngày tặng nhau đồ ăn, cũng có chút quan tâm lẫn nhau.

 

Giao tiếp giữa người với người không sâu không nông là thoải mái nhất.

 

Đây không phải lần đầu Châu Chi Môi đối mặt với chia ly, cô có thể nghĩ đến, sau khi chia tay cô và cặp tình nhân này gần như không có khả năng gặp lại.

 

Khách qua đường vội vàng, thế giới này thực sự quá lớn, người với người quen biết là xác suất một phần tỷ.

 

Trong lòng Châu Chi Môi có cảm xúc phức tạp dâng trào, cuối cùng mở miệng: "Chúc hai người làm việc thuận lợi ở Pháp, tình yêu viên mãn."

 

Inès cũng có chút không nỡ: "Có cơ hội đến Pháp chơi, em và Jeffrey sẽ đợi chị bên tháp Eiffel."

 

"Được."

 

Nói chuyện một lát rồi quay về nhà mình, tâm trạng Châu Chi Môi rõ ràng sa sút đi một chút. Cô không thấy bóng dáng Hevito trong phòng khách, tưởng anh đã đi, đang định thở phào thì nghe thấy động tĩnh từ ban công.

 

"Koong."

 

Châu Chi Môi vội vàng lên lầu, trước khi thấy Hevito, trước tiên thấy cây trinh nữ cô nuôi hai năm cùng chậu sứ rơi vỡ dưới đất.

 

Rồi, Châu Chi Môi chú ý đến Hevito đứng bên cạnh, nghi hoặc hỏi anh: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

 

Không lẽ là anh nhìn chậu hoa này không vừa mắt nên cố ý đánh đổ?

 

Hevito chỉ lặng lẽ đứng trong đêm không nói gì, đứng trên cao, phía sau anh là cảnh đêm có thể tính là nhất nhì thành phố Bái Tân.

 

Mưa to tạm dừng, thành phố này như được nước mưa gột rửa tẩy tịch, trong không khí thoang thoảng mùi trong lành.

 

Không khó thấy, Châu Chi Môi thu xếp ban công của mình ngăn nắp. Cô trồng một số hoa cỏ trên ban công, vài chậu đặt dưới đất, vài chậu đặt trên giá. Ngoài ra còn có bể cá, có lẽ vì trời mưa nên trên bể cá có nắp đậy.

 

Chỗ trống bên cạnh đặt một ghế dài, một cái bàn, một cái ô che nắng có thể tự thu gọn. Nếu không phải vì trời mưa, có lẽ cô sẽ ngồi trên ban công hóng gió ban đêm, bật đèn sao nhấp nháy, rất thoải mái.

 

Sắc mặt Hevito không thể nhìn rõ, nhưng thân hình hơi lộ vẻ cô đơn, bộ dạng có điều suy tư như đứa trẻ làm sai chuyện đợi người lớn quở trách - Châu Chi Môi tự cho là vậy.

 

Châu Chi Môi đi gần thêm chút nữa, ánh mắt hạ xuống chú ý thấy ngón tay bị thương của Hevito. Vết thương đang rỉ máu, nhưng bản thân anh dường như không để tâm.

 

Anh ta không phải định cắn ngược lại chứ?

 

Châu Chi Môi phần nào không chịu nổi khi thấy người bị thương, bước gần Hevito thêm bước nữa, kéo cổ tay anh lên xem vết thương. Ánh sáng quá tối, không thấy rõ vết thương trên ngón trỏ của anh, chỉ thấy máu đang nhỏ xuống.

 

"Anh không đau sao?" Cô nhíu mày, nhìn thấy đã thấy đau rồi.

 

Hevito không khẳng định cũng không phủ định, vẫn một bộ dạng kiêu ngạo nói với Châu Chi Môi: "Em có thể tính cây cỏ đó vào tài khoản của tôi."

 

"Tính toán chi li làm gì?" Tiền anh cho cô đủ mua bao nhiêu cây trinh nữ rồi?

 

Chỉ là một cây trinh nữ thôi, dọn dẹp rồi trồng lại là được, Châu Chi Môi không để tâm.

 

"Lại đây bảo bối, để em xử lý vết thương cho anh." Châu Chi Môi gác lại những ý nghĩ lộn xộn, kéo tay Hevito vào nhà.

 

Từ ban công về phòng ngủ, nơi này trang trí phong cách càng hồng nhạt hơn. Không chỉ tất cả đồ trên giường là màu hồng, ngay cả tường cũng được sơn màu hồng phấn.

 

Châu Chi Môi bảo Hevito ngồi trước bàn học của mình, cô quay người kéo ngăn kéo màu hồng ra, tìm ra một hộp thuốc màu hồng.

 

Hê hê, cuối cùng hộp thuốc này cũng có dịp phát huy tác dụng!

 

Lúc nhỏ, Châu Chi Môi rất thích kéo người khác chơi trò bác sĩ bệnh nhân, cô làm bác sĩ, cho người ta tiêm thuốc, xử lý vết thương. Mami luôn vui vẻ làm bệnh nhân của cô, kiên nhẫn đồng hành cùng cô vui chơi.

 

Xử lý vết thương kiểu này đối với Châu Chi Môi tự nhiên không phải vấn đề.

 

Khi Châu Chi Môi lấy ra miếng băng cá nhân màu hồng có hình hoạt hình, cô thấy Hevito nhíu chặt mày. Nhưng cô không quản không đoái, một tay nắm lấy tay Hevito, sợ giây sau anh sẽ không chịu.

 

Châu Chi Môi ngồi xổm trước mặt Hevito, cũng nghiêm túc xử lý. Trước tiên dùng bông betadine lau vết thương, nhanh chóng nhìn rõ hình dạng vết thương, là một đường khoảng một centimet, nhìn còn hơi sâu. Người như cô đừng nói là sợ đau thế nào, một chút thương tích nhỏ cũng có thể làm ầm ĩ nửa ngày.

 

Ngược lại Hevito, không biết còn tưởng anh không có cảm giác.

 

Châu Chi Môi vừa xử lý, không quên ngẩng đầu hỏi Hevito: "Sao anh tự dưng làm mình bị thương vậy?"

 

Hevito nhớ lại cảnh lúc nãy.

 

Anh ta cũng không cố ý, lúc đứng trên ban công nghe điện thoại của trợ lý vô tình đưa tay chạm vào. Chỉ trách Châu Chi Môi đặt chậu hoa đó ở vị trí quá mép, dẫn đến vô ý chạm vào là dễ dàng đánh đổ.

 

Kết hợp với lời kể qua loa của Hevito, rất khó không khiến Châu Chi Môi liên tưởng đến một cảnh tượng hài hước hơn: Hevito tỏ ra hứng thú với cây trinh nữ cô nuôi trên ban công, anh tò mò đưa tay chạm vào lá cây, nổi hứng chơi đùa, vô ý đụng vào chậu hoa, khiến chậu hoa đổ xuống đất. Anh có lẽ cũng bị dọa, cúi người định dọn dẹp tàn cuộc, lại vô ý bị mảnh sứ vỡ cứa vào ngón tay.

 

"Anh còn trách em nữa?" Châu Chi Môi cầm tăm bông ấn mạnh vào vết thương của Hevito.

 

Sắc mặt Hevito không có chút thay đổi nào.

 

Chút thương tích nhỏ này đối với anh hoàn toàn không là gì, anh từng chịu những vết thương đau đớn gấp vạn lần bây giờ.

 

Lúc 5 tuổi, Hevito bị con chó mà anh trai cùng cha khác mẹ Wogte cố tình thả ra cắn vào mắt cá chân.

 

Đau đớn còn là thứ yếu, đứa trẻ 5 tuổi hiển nhiên càng sợ hãi chó khổng lồ nhào vào người mình hơn.

 

Lúc 6 tuổi, người hầu trong nhà có vẻ vô ý làm đổ nước sôi trên tay, nước sôi nóng bỏng đổ khắp người Hevito, vì thế trên đùi anh có một vết bỏng đã nhạt đi. Bỏng đau hơn vết thương thông thường, vết thương thối rữa viêm nhiễm, cứ thế lặp đi lặp lại. Nhưng Hevito nhỏ 6 tuổi luôn nhịn không khóc, anh biết tiếng khóc của mình chỉ gây thêm ghét bỏ, không ai thương xót anh.

 

Những chuyện như vậy không ít.

 

Từ góc độ của Hevito nhìn Châu Chi Môi, cô mặc bộ đồ ở nhà hồng nhạt, mặt không trang điểm tinh tế, ngược lại tỏ ra vài phần tinh nghịch.

 

Anh lại nhìn vết thương không đáng kể trên tay mình, vốn định rút tay về, nhưng lại cảm nhận được đôi bàn tay yếu ớt vô tội đang xoa dịu cho anh.

 

Từ nhỏ đến lớn, những vết thương trên người anh đều tự mình xử lý, vết thương nhỏ cơ bản bỏ qua không tính.

 

Ngón tay bị đứt kiểu vết thương nhỏ này, từ rất nhỏ anh đã không để tâm rồi. Anh cũng không điệu đà nghĩ mình là đứa trẻ thiếu tình yêu thương, bởi vì anh chưa từng cảm nhận thế nào là yêu thương.

 

Hevito không hiểu yêu thương.

 

Châu Chi Môi có vẻ rất để tâm, cô nhíu mày, rõ ràng vết thương trên tay anh, nhưng trên mặt cô lại có chút đau đớn.

 

Hevito nhìn sâu vào Châu Chi Môi, có vẻ cô rất yêu anh.

 

Châu Chi Môi nhận ra hành động của mình hơi quá, cô dịu dàng động tác xuống, theo bản năng thổi thổi vào vết thương trên ngón tay Hevito.

 

Hevito không nghi ngờ gì có một đôi tay rất đẹp, khớp xương rõ ràng, mu bài có vài đường gân xanh hơi nổi lên, đầu ngón tay dường như ẩn chứa sức bùng nổ đáng sợ. Đôi tay này mãi mãi đều trắng trẻo sạch sẽ, rất khó liên hệ với dơ bẩn.

 

Hevito vì động tác của Châu Chi Môi mà cảm thấy vô lý: "Em đang làm gì vậy?"


Châu Chi Môi nói: "Anh không cảm thấy thổi thổi như vậy sẽ bớt đau sao?"

Lúc nhỏ khi cô bị thương, mami cũng thổi như vậy cho cô.

Hevito nhìn Châu Chi Môi trêu chọc, giọng điệu tự nhiên cũng mang theo chế giễu: "Em tưởng mình có phép thuật sao?"

Châu Chi Môi hít sâu một hơi.

Thôi, nói anh ta cũng không hiểu.

Châu Chi Môi xé miếng băng cá nhân dán lên vết thương của Hevito, dặn anh đừng để dính nước. Bận rộn xong tất cả, cô đứng dậy dọn hộp thuốc. Trong hộp thuốc có một số thuốc để 3 năm rồi, sắp hết hạn. Châu Chi Môi thấy vitamin C viên nhai còn một tháng nữa là hết hạn, hỏi Hevito: "Anh có muốn nhai thuốc không?"

Hevito lạnh lùng nhìn.

 

Châu Chi Môi lắc lắc Vitamin C trong tay về phía Hevito, cầm lấy một viên chuẩn bị đút cho anh. Cô luôn ăn Vitamin C như kẹo, và giờ cũng muốn ăn một viên.
 

Tuân theo nguyên tắc không lãng phí, dù có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ nhét Vitamin C vào miệng Hevito đúng lúc. Hành động này chắc chắn giống như nhổ một chiếc răng ra khỏi miệng hổ, và cô biết rất rõ rằng mình đang tìm cái chết.
 

Một giây tiếp theo, Châu Chi Môi hôn lên môi Hevito.

 

Trước khi cơn bão dữ dội ập đến, Châu Chi Môi đã khéo léo trốn trong nhà kính ấm áp. Hevito giật mình trong giây lát hiếm hoi, sau đó ôm lấy eo Châu Chi Môi và hôn lại cô ngày càng sâu hơn.

 

Số lần hôn càng ngày càng nhiều, họ càng ngày càng quen thuộc với nhau, Châu Chi Môi ngồi trong vòng tay Hevito, vô thức đưa tay ra quàng lấy cổ anh, treo trên người anh. Cô cũng sẽ thích nếu Hevito không hành động như thể lần nào anh ấy cũng sẽ ăn thịt cô ấy.

 

"Woo, xin hãy nhẹ nhàng hơn." Châu Chi Môi nhẹ nhàng thốt lên. Cô choàng lấy Hevito và lắc nhẹ môi dưới của cô hơi đau vì anh mút quá mạnh.

 

Cô không hy vọng anh ta sẽ thỏa hiệp, Hevito luôn có cách riêng của mình và không quan tâm đến sự thoải mái của cô. Nhưng lần này Châu Chi Môi rõ ràng cảm giác được động tác của anh chậm lại, nụ hôn trở nên dịu dàng trìu mến, thậm chí còn hỏi cô: “Em có thích thế này không?”

 

Giọng nói trầm khàn khàn khàn như được ngâm trong hũ mật ong, khiến người ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Châu Chi Môi ậm ừ đáp lại, sau đó chủ động hôn đáp lại Hevito. Cơ thể thanh tú của cô nhẹ nhàng áp vào cơ thể anh, trái ngược hoàn toàn với cơ bắp săn chắc khắp cơ thể anh.

 

Môi và răng đan vào nhau, thoải mái đến nỗi tứ chi đều yếu ớt. Tay của Châu Chi Môi vô thức chạm vào cơ ngực đầy đặn của Hevito, cô thường vùi mặt vào cơ ngực của anh khi làm việc này, điều này sẽ khiến tâm trạng của cô càng phấn chấn hơn.

 

Hóa ra hôn có thể thoải mái đến thế.

Châu Chi Môi vặn vẹo mông, mặt đỏ bừng hỏi Hevito: "Miệng của em ngon hơn hay  Vitamin C ngon hơn?"

 

Hevito đưa tay ôm lấy cằm Châu Chi Môi, hôn lần nữa.

 

Không lâu sau, ngoài ban công mưa lại bắt đầu rơi, Châu Chi Môi dường như cũng bị mưa ướt sũng, khiến toàn thân ẩm ướt và nhớp nháp.

 

Chiếc áo sơ mi đen trên người Hevito vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu. Châu Chi Môi sắc mặt đỏ bừng nhìn người trước mặt, thân thể dường như đang run rẩy.

 

“Như thế này à?” Hevito vẫn nói điều tương tự.

 

Châu Chi Môi nhìn ngón tay ẩm ướt của Hevito, không biết trả lời thế nào, nhưng độ ẩm trên ga trải giường của cô lại cho Hevito một câu trả lời khẳng định.

 

Hevito thong thả rút khăn giấy ra lau sạch những ngón tay trên bàn tay trái của anh ta, phần thịt đầu ngón giữa và ngón áp út hơi nhăn do thấm nước, nhưng điều này không ảnh hưởng đến vẻ đẹp tổng thể của bàn tay, ngay cả khi tay kia có dán miếng băng màu hồng, đôi tay vẫn đẹp mê hoặc như thường.

 

Châu Chi Môii khẽ run lên, đang chuẩn bị đứng dậy, lại bị anh ta đẩy xuống.

 

Hevito một tay đặt lên mắt cá chân Châu Chi Môi, nhẹ nhàng kéo cô về phía mình. Mái tóc dài như tảo biển của Châu Chi Môi xõa rộng trên tấm ga giường màu hồng nhạt, tạo nên một sự tương phản ấn tượng với những vết ướt thấm trên vải.

Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!

Châu Chi Môi không hiểu được ý đồ của anh, có lẽ anh đã khám phá ra điều gì đó mới mẻ. Cô không nghĩ một sự việc nhỏ lại có thể tạo ra phản ứng lớn như vậy, tựa như cơn mưa dữ dội bên ngoài đã thấm ướt cả căn phòng.

Trong lúc cô còn đang thắc mắc không biết Hevito định làm gì tiếp theo, thì thấy anh từ từ đưa tay chạm nhẹ vào cổ áo mình rồi cúi người xuống.

Thậm chí đến khoảnh khắc cuối cùng, khi Châu Chi Môi nằm trên giường và một luồng sáng trắng vụt qua trong tâm trí, cô vẫn còn trong trạng thái hoang mang.

Không phải. Hevito có phải uống nhầm thuốc không? Nhưng viên vitamin C của cô còn một tháng nữa mới hết hạn cơ mà.



 

Truyện Hot

Chapter
1 Chương 1: Hevito Augus
2 Chương 2: Party
3 Chương 3: Drama
4 Chương 4: Fever (Cơn sốt)
5 Chương 5: Shower (Tắm)
6 Chương 6: Mid-autumn (Trung thu)
7 Chương 7: Food (Đồ ăn)
8 Chương 8: Pain (Vết thương)
9 Chương 9: Surprise (Bất ngờ)
10 Chương 10: Queens
11 Chương 11: Lace (Ren)
12 Chương 12: Past (Quá khứ)
13 Chương 13: Bonnie
14 Chương 14: Bite (Cắn)
15 Chương 15: Gun (Súng)
16 Chương 16: Hickey (Dấu hôn)
17 Chương 17: Mad (Nổi điên)
18 Chương 18: Crush
19 Chương 19: Bunny
20 Chương 20: Nope
21 Chương 21: Hurt (Đau đớn)
22 Chương 22: Worry (Lo lắng)
23 Chương 23: Liar (Kẻ nói dối)
24 Chương 24: Money (Tiền)
25 Chương 25: Pink
26 Chương 26: Human nature (Bản năng)
27 Chương 27: Starts (Sự khởi đầu)
28 Chương 28: Home (Nhà)
29 Chương 29: Revenge (Trả thù)
30 Chương 30: Warm (Ấm áp)
31 Chương 31: Phone (Điện thoại)
32 Chương 32: Friend (Bạn bè)
33 Chương 33: Secret (Bí mật)
34 Chương 34: Snow (Tuyết)
35 Chương 35: Angry (Giận dữ)
36 Chương 36: Game (Trò chơi)
37 Chương 37: Passport (Hộ chiếu)
38 Chương 38: Plan (Kế hoạch)
39 Chương 39: Defeat (Thất bại)
40 Chương 40: Stay (Ở lại)
41 Chương 41: Touch ( Đụng chạm)
42 Chương 42: Kiss (Nụ hôn)
43 Chương 43: Criminal (Tội phạm)
44 Chương 44: Crazy (Điên cuồng)
45 Chương 45: Hair (Tóc)
46 Chương 46: Play (Chơi)
47 Chương 47: Magic (Ảo thuật)
48 Chương 48: Far away (Đi xa)
49 Chương 49: Nirvana (Niết bàn)
50 Chương 50: Search (Truy tìm)
Cắn Mâm Xôi - Ngân Bát

81 Chương

1
Chương 1: Hevito Augus
2
Chương 2: Party
3
Chương 3: Drama
4
Chương 4: Fever (Cơn sốt)
5
Chương 5: Shower (Tắm)
6
Chương 6: Mid-autumn (Trung thu)
7
Chương 7: Food (Đồ ăn)
8
Chương 8: Pain (Vết thương)
9
Chương 9: Surprise (Bất ngờ)
10
Chương 10: Queens
11
Chương 11: Lace (Ren)
12
Chương 12: Past (Quá khứ)
13
Chương 13: Bonnie
14
Chương 14: Bite (Cắn)
15
Chương 15: Gun (Súng)
16
Chương 16: Hickey (Dấu hôn)
17
Chương 17: Mad (Nổi điên)
18
Chương 18: Crush
19
Chương 19: Bunny
20
Chương 20: Nope
21
Chương 21: Hurt (Đau đớn)
22
Chương 22: Worry (Lo lắng)
23
Chương 23: Liar (Kẻ nói dối)
24
Chương 24: Money (Tiền)
25
Chương 25: Pink
26
Chương 26: Human nature (Bản năng)
27
Chương 27: Starts (Sự khởi đầu)
28
Chương 28: Home (Nhà)
29
Chương 29: Revenge (Trả thù)
30
Chương 30: Warm (Ấm áp)
31
Chương 31: Phone (Điện thoại)
32
Chương 32: Friend (Bạn bè)
33
Chương 33: Secret (Bí mật)
34
Chương 34: Snow (Tuyết)
35
Chương 35: Angry (Giận dữ)
36
Chương 36: Game (Trò chơi)
37
Chương 37: Passport (Hộ chiếu)
38
Chương 38: Plan (Kế hoạch)
39
Chương 39: Defeat (Thất bại)
40
Chương 40: Stay (Ở lại)
41
Chương 41: Touch ( Đụng chạm)
42
Chương 42: Kiss (Nụ hôn)
43
Chương 43: Criminal (Tội phạm)
44
Chương 44: Crazy (Điên cuồng)
45
Chương 45: Hair (Tóc)
46
Chương 46: Play (Chơi)
47
Chương 47: Magic (Ảo thuật)
48
Chương 48: Far away (Đi xa)
49
Chương 49: Nirvana (Niết bàn)
50
Chương 50: Search (Truy tìm)
©2020 - 2024 Novelbiz Team