Ô Kiều tới xe mới phát hiện ra, chiếc xe thương mại chín chỗ chỉ còn dư lại hai chiếc ghế ở hàng ghế đầu.
Vậy là nghiễm nhiên cô phải ngồi ở bên cạnh Trình Lệnh Thời.
Chuyến đi phải mất tới vài tiếng di chuyển, trong xe rất yên tĩnh, mọi người đều đang cúi mặt vào điện thoại.
Chỉ có người đàn ông bên cạnh cô chẳng biết đã lấy máy tính bảng ra từ lúc nào.
Anh đang ngồi nghe điện thoại, có vẻ như là liên quan đến một dự án nước ngoài nào đó, trong suốt quá trình đều nói chuyện bằng tiếng Anh.
Ngay cả giọng điệu của anh cũng mang theo vẻ bình thản lười nhác hàng ngày, như thể anh không để tâm tới bất cứ điều gì, thế nhưng dáng vẻ của anh lại vô cùng tập trung và nghiêm túc.
Cảm giác tương phản rất rõ.
Ô Kiều thấy anh chăm chú làm việc nên cũng không dám nhìn một cách quang minh chính đại mà chỉ lén liếc nhìn.
Không có việc gì làm là lại liếc qua bên đó.
Không biết đã nhìn được bao lâu, điện thoại của cô chợt rung lên hai tiếng.
Khi lấy điện thoại ra và nhìn thấy tên người gửi, trong lòng cô lại có một cảm giác mơ hồ.
Ô Kiều vô thức mở Wechat.
Trình Lệnh Thời: [Còn nhìn nữa là anh thu phí đấy.]
Trình Lệnh Thời: [Nhưng nếu như là Tảo Tảo thì anh có thể discount một nửa đấy.]
Ô Kiều: “…”
Sao trên đời lại có người mặt dày như thế nhỉ!
Ô Kiều: [Em có nhìn anh đâu!]
Ô Kiều biết đối phương đang đọc tin nhắn trả lời của cô.
Thế là trước khi Trình Lệnh Thời kịp trả lời tin nhắn, cô lại nhắn thêm.
Ô Kiều: [Anh Lệnh Thời, em nói cái này, anh đừng giận em nhé.]
Ô Kiều: [Có phải dạo này anh bận đấu thầu nên không nghỉ ngơi đủ phải không?]
Phải mất một lúc lâu sau cô mới nhận được phản hồi.
Trình Lệnh Thời: [?]
Ô Kiều cạn lời, giờ anh chỉ biết gửi mỗi một dấu hỏi chấm thôi hả?
Có lẽ vì dấu hỏi chấm này mà Ô Kiều đã khơi dậy sự phản nghịch vốn ẩn giấu trong lòng từ lâu.
Ô Kiều: [Hình như… Em nhìn thấy anh có tóc bạc kìa.]
Ô Kiều: [À nhưng đương nhiên rồi, ở độ tuổi này thì có tóc bạc cũng là chuyện bình thường, anh đừng áp lực quá nhé.]
Nếu như chỉ đơn giản là gửi mỗi câu đầu tiên, Trình Lệnh Thời chắc cũng sẽ không tức đến mức bật cười.
Nhưng thêm cả câu thứ hai thì đúng là giấu đầu hở đuôi.
Ở độ tuổi này của anh?
Độ tuổi nào của anh cơ? À, thời kỳ đỉnh cao ấy hả?
Trình Lệnh Thời định trả lời tin nhắn, ngón tay đột nhiên dừng lại trên màn hình.
Anh đọc lại hai tin nhắn vừa rồi, tự nhiên lại nhớ tới dáng vẻ của Ô Kiều trong những năm tháng còn là thiếu nữ.
Kỳ nghỉ hè năm ấy, Trình Lệnh Thời đã gặp Ô Kiều không chỉ một lần.
Thím Trần rất thích Ô Kiều.
Mỗi lần cô đến đều sẽ giữ cô ở lại biệt thự nhà họ Trình một lúc.
Trình Lệnh Thời đứng ở hành lang tầng hai nhìn cô ngồi ở cửa nhà bếp, giúp thím Trần bóc đỗ, nhặt rau, trông có vẻ rất bận rộn.
Lúc đó cô thật sự rất ngoan, nhưng kiểu ngoan ngoãn như vậy là do thói quen cố gắng lấy lòng người khác.
Anh đã nghe thím Trần kể về hoàn cảnh của Ô Kiều.
Ba mất sớm, mẹ nói ra nước ngoài làm việc kiếm tiền nhưng lại một đi không trở lại.
Tình cảnh như vậy ở thị trấn nhỏ này không thể nói là hiếm gặp, nhưng cũng không phải là không có.
Ô Kiều sống với gia đình nhà bác, phải sống dựa dẫm vào người khác, khó tránh khỏi cảm giác thận trọng.
Vì thế mỗi một hành động cô làm đều sẽ chứa đựng một chút dè dặt.
Mà những lời cô vừa nhắn ở trong điện thoại kia, nếu đổi lại là trước đây thì chắc chắn Ô Kiều sẽ không bao giờ dám nói.
Cô sẽ không tùy tiện cười nói, cũng sẽ không tùy ý ồn ào.
Bỗng nhiên Trình Lệnh Thời nắm chặt điện thoại, không trả lời lại tin nhắn.
Ô Kiều vốn cũng không đợi anh trả lời, lại thấy người ngồi bên cạnh đang nhỏ giọng nói chuyện nên cô tưởng anh đang bận.
Rồi cô vô thức ngủ quên.
Khi họ đến Thượng Hải, đèn ở hai bên đường phố đã thắp sáng cả bầu trời đêm.
Lúc Ô Kiều mơ hồ mở mắt ra, cô mới nhận ra chiếc xe đã dừng lại từ lúc nào.
Bên ngoài cửa sổ là cổng trường đại học T.
“Đến rồi à?” Ô Kiều ngơ ngác hỏi.
Giọng nói trầm ấm của người ngồi bên cạnh vang lên: “Vừa mới tới thôi.”
Ô Kiều xoay đầu, nhìn thấy đôi mắt sáng trong, sâu thẳm như xoáy nước của Trình Lệnh Thời ở trong bóng tối.
Cô liếc nhìn xung quanh, phát hiện ra trên xe hoàn toàn trống rỗng.
“Mọi người đi hết rồi sao?” Ô Kiều hỏi.
Trình Lệnh Thời: “Ừ, họ đi trước cả rồi.”
Ô Kiều nhỏ giọng ừm một tiếng.
Đúng lúc cô còn đang chưa biết nói gì thì bác tài mới ra ngoài hút thuốc quay lại.
Bác tài thấy Ô Kiều đã tỉnh bèn hỏi: “Tổng giám đốc Trình, bây giờ đi được chưa?”
Lúc này Ô Kiều mới nhận ra, hình như mình đã làm lỡ dở lịch trình của anh, lập tức chộp lấy túi xách bên cạnh: “Em về trường trước đây.”
“Ừm, về nghỉ ngơi sớm đi.” Trình Lệnh Thời nói.
Ô Kiều suy nghĩ, không biết nên nói gì bây giờ.
Bứt rứt mãi mới nói được một câu: “Anh Lệnh Thời, cảm ơn anh nhé.”
Cô vừa dứt lời, Trình Lệnh Thời hơi nhướng mày, lạnh lùng bảo: “Em còn nói cảm ơn nữa là anh không cho em đi đâu.”
Ô Kiều: “…”
Nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của Ô Kiều, Trình Lệnh Thời chậm rãi nói: “Anh sẽ bắt em ở lại đây, chép hai chữ cảm ơn kia một trăm lần đấy.”
“Chép đến bao giờ em không dám tuỳ tiện nói hai chữ này với anh nữa.”
Cô kéo theo chiếc vali, đường về trường đi rất yên tĩnh, không còn có sinh viên nào trên đường cả.
Cô đến ký túc xá, quẹt thẻ ở dưới lầu để mở cửa.
Hách Tư Gia thấy Ô Kiều trở về liền chạy tới ôm chầm lấy cô: “Ôi Kiều của tớ, sao tự nhiên cậu quay lại vậy?”
“Cậu không muốn tớ về hả?” Ô Kiều cười nói.
Hách Tư Gia thả cô ra, chỉ vào mặt mình: “Cậu nhìn mặt tớ đi này, đây là vẻ mặt không muốn cậu quay về hả?”
Sau khi dỡ bỏ đồ đạc, Ô Kiều đi vào phòng tắm tắm rửa.
Cô cảm thấy không quen lắm khi phải ở bên ngoài suốt cả một ngày.
Ra khỏi phòng tắm, Ô Kiều cầm điện thoại trên bàn lên.
Cô bấm vào Weixin, nhìn thấy cái tên quen thuộc ở trên cùng.
Lúc này cô mới nhớ ra, Trình Lệnh Thời vẫn chưa trả lời tin nhắn của cô.
Cô bấm vào đọc lại, tự hỏi liệu có phải lời mình nói hơi quá đáng rồi không.
Anh mới ở tuổi ba mươi, đang ở tầm đỉnh cao cuộc đời, làm gì đã đến mức đó.
Ô Kiều suy đi tính lại, cuối cùng vẫn gửi đi một tin nhắn: [Anh Lệnh Thời, anh về nhà chưa?]
Dù không được nói lời cảm ơn, nhưng hôm nay cô đã ngồi xe của người ta cả một chặng đường, vẫn là nên quan tâm một chút thì hơn.
Trình Lệnh Thời rất nhanh đã phản hồi: [Vẫn chưa, vẫn đang tìm địa điểm.]
Ô Kiều tò mò: [Tìm địa điểm gì cơ ạ?]
Lần này bên kia trả lời hơi chậm, Ô Kiều lấy máy tính ra, mãi một lúc lâu sau mới có tin nhắn đến.
Cô mở ra xem.
Rồi cô nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc mới dám xác nhận là mình không nhìn lầm.
Trình Lệnh Thời: [Đi hấp dưỡng tóc.]
Hấp, dưỡng, tóc?
Ô Kiều không nhịn được cười, một lần nữa có thể chắc chắn, người đàn ông này chỉ đang chọc tức cô mà thôi.
Ô Kiều sắp xếp lại tất cả tài liệu của công ty, chuẩn bị hai ngày nữa sẽ nghỉ việc.
Cô chỉ là thực tập sinh nên thủ tục cũng không quá phức tạp.
Về đến văn phòng Thời Hằng, Ô Kiều thở dài, nằm bò ra bàn.
Rốt cuộc là nên đi hay không đi đây?
Ô Kiều suy nghĩ tới vấn đề này cả ngày đến tận lúc trước khi đi ngủ vẫn chưa nghĩ thông.
Sáng hôm sau thức dậy, ai mà ngờ được suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô lại là: Thời Hằng, rốt cuộc đi hay là không đi?
Chắc cô điên mất.
Ô Kiều lăn lộn trên giường.
Cô lấy điện thoại ra thì nhìn thấy Nhậm Nhạc gửi tin nhắn Wechat cho cô.
Có vẻ như những người đồng nghiệp chứng kiến Đổng Triệu Tân làm cô khó xử đã lan truyền sự việc ra khắp công ty.
Nhậm Nhạc: [Thôi đừng thắc mắc làm gì, không đáng đâu. Mặc dù cô rời khỏi Thiên Dung, nhưng nơi cô tới là Thời Hằng mà.]
Nhậm Nhạc: [Thôi thì cũng coi như trong cái rủi có cái may.]
Nhậm Nhạc: [Nhưng mà cô giấu cũng kỹ thật đấy, tôi nghe mấy người bọn họ nói, là Trình Lệnh Thời đích thân giúp cô vả mặt kiến trúc sư Đổng đó.]
Ô Kiều không thèm trả lời, thẳng thừng bỏ qua mấy câu thăm dò này của Nhậm Nhạc.
Cô ngồi một mình trên ghế, trầm ngâm suy nghĩ.
Cũng không biết đã ngồi đó bao lâu, cô mở máy tính và viết một cái email.
Việc này dường như đã trở thành thói quen của cô, khi gặp việc gì khiến cô do dự và không thể quyết định được, cô luôn tìm đến T để nhờ giúp đỡ.
Những thói quen trong năm năm qua dường như đã khắc sâu vào xương tủy.
Ô Kiều: [T, có người mời em tới làm ở công ty của anh ấy, nhưng mà em đang rất do dự, rốt cuộc có nên đi hay không.]
Cô nhấn gửi email rồi đứng dậy thay quần áo, chuẩn bị tới thư viện.
Đây cũng là thói quen của cô từ nhỏ, mỗi khi tâm trạng buồn bực, cô đều muốn tìm một nơi yên tĩnh.
Nhưng vừa ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã nghe thấy một tiếng ‘ting’.
Có email mới!
Ô Kiều lập tức cúi xuống nhìn máy tính, đúng là T đã trả lời lại email của cô.
T: [Sao lại không muốn đi?]
Ô Kiều ngồi trên ghế, nhìn câu hỏi trên máy tính trước mặt, hai tay đặt trên bàn phím, ngón tay gõ rất lâu mới được một câu.
[Bởi vì em không muốn thích anh ấy nữa.]
Mỗi khi cô đến gần Trình Lệnh Thời, mọi thứ ở anh dường như đều đang thu hút cô.
Anh bao dung và tốt đẹp về mọi thứ.
Ô Kiều làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ?
Cô nhìn chằm chằm hồi lâu vào từng câu từng chữ trên màn hình máy tính, rồi xoá đi từng chữ.
Cuối cùng cô gõ lại một câu: [Bởi vì em không muốn mắc nợ anh ấy nữa.]
Ngay cả khi đối mặt với T, người chưa từng lộ mặt trước đây, cô vẫn không thể bày tỏ được tình cảm mà cô đã giấu kín ở trong lòng.
Yêu thầm là thứ cô cẩn thận cất giữ một mình.
Sau khi gửi đi email ấy, Ô Kiều dường như cũng đã hạ quyết tâm.
Cô định tự mình gọi điện thoại nói rõ với Trình Lệnh Thời.
Cô quyết định từ bỏ cơ hội tới văn phòng kiến trúc Thời Hằng.
Cô biết Trình Lệnh Thời ban ngày nhất định sẽ rất bận, nên định muộn một chút mới gọi điện thoại cho anh.
Chập tối, mặt trời dần lặn bên ngoài cửa sổ, ánh chiều tà đỏ rực của một góc trên bầu trời, rơi xuống sân trường vào những ngày đầu hạ, và rơi trên cả ban công của ký túc xá.
Cô ở trong ký túc xá xem một bộ phim điện ảnh đã cũ.
Cửa ban công đang mở, gió đêm thỉnh thoảng lại lùa qua, mang theo chút hơi lạnh.
Ô Kiều chưa bao giờ thảnh thơi như vậy kể từ khi đi thực tập.
Cho đến khi điện thoại của cô đổ chuông.
Cô cúi xuống nhìn, là Trình Lệnh Thời đang gọi cho cô.
Ô Kiều luống cuống tắt bộ phim, vội vàng nghe điện thoại.
Vừa kết nối với điện thoại, giọng nói của Trình Lệnh Thời theo sóng điện thoại từ đầu dây bên kia chậm rãi truyền vào tai: “Ô Kiều.”
“Anh đã bàn giao với bên nhân sự rồi, thứ hai tuần sau em tới báo cáo là được. Tuần này em có thể tạm nghỉ vài ngày.”
Ô Kiều không ngờ điều anh muốn nói lại là chuyện này.
Cô cắn nhẹ môi, mãi mới cất tiếng: “Em không muốn tới Thời Hằng nữa.”
Hai bên đầu dây điện thoại đều rơi vào im lặng.
Cuối cùng, giọng nói mang chút lạnh lùng của người đàn ông đã phá vỡ sự im lặng: “Tại sao?”
“Em không muốn người khác nghĩ rằng em vào được Thời Hằng là vì có quen biết với anh.”
Đây là lý do hợp lý nhất mà Ô Kiều có thể nghĩ ra.
Cô không bao giờ có thể nói trực tiếp cho Trình Lệnh Thời biết lý do thực sự.
“Còn gì nữa?” Trình Lệnh Thời dường như không hề tức giận vì cô không biết thức thời, ngược lại còn vô cùng bình tĩnh.
Ô Kiều sững người, lý do này vẫn còn chưa đủ hả?
Hơn nữa, với tính cách kiêu ngạo của Trình Lệnh Thời, cô lại không biết điều như vậy, năm lần bảy lượt từ chối lời mời của anh, cô không nên trực tiếp cúp điện thoại ngay bây giờ.
Sao lại còn muốn dò hỏi đến tận cùng chứ?
Ô Kiều sững sờ hồi lâu không nói nên lời, cho đến tận khi đầu dây bên kia hình như vừa thở dài, dịu dàng nói: “Em xuống đây đi.”
Câu nói này càng khiến Ô Kiều thêm choáng váng.
Đi xuống?
Đi xuống đâu cơ?
Cô vô thức đứng dậy ngay lập tức và chạy ra ngoài ban công.
Không thể nào.
Tuyệt đối không thể nào.
Ô Kiều vừa suy nghĩ vừa cúi xuống nhìn bên dưới ký túc xá.
Mặc dù phòng ký túc của cô ở tầng năm nhưng từ khoảng cách xa như vậy, cô vẫn thoáng nhìn thấy người đàn ông đang đứng ở bên dưới.
Dáng người cao ráo và thẳng tắp khiến anh trở nên cực kỳ nổi bật khi đứng trước cửa ký túc xá nữ.
Cô cúi đầu nhìn, Trình Lệnh Thời như có linh cảm, cũng đang ngước mắt nhìn lên.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Ô Kiều mở miệng hơi kinh ngạc.
Cô không ngờ Trình Lệnh Thời lại xuất hiện ở đây vào ngay lúc này.
Ô Kiều quay vào trong phòng, dùng tốc độ nhanh nhất có thể để thay giày rồi chạy xuống lầu.
Cô chạy thẳng tới lối vào cửa chính của ký túc xá, vừa định chạy ra ngoài, cô chợt đứng lại nhìn ra người bên ngoài.
Trình Lệnh Thời đứng dưới gốc cây long não ở ngoài ký túc xá, tuy mới đầu hè nhưng cành lá đã vô cùng tươi tốt.
Ánh hoàng hôn xuyên qua khoảng trống giữa những tán cây, chiếu rọi lên người anh.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, hàng lông mày vẫn uể oải như mọi khi, nhưng sắc mặt bên dưới lại ẩn giấu chút ngang ngược.
Anh lặng lẽ đứng ở đó, những cô gái đi ngang qua không khỏi quay đầu lại nhìn anh.
Ô Kiều hít một hơi thật sâu, ổn định lại tinh thần rồi mới dám bước ra ngoài.
Cô từng bước tới trước mặt Trình Lệnh Thời, hơi ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh Lệnh Thời, sao anh lại tới đây?”
Trình Lệnh Thời nhướng mày: “Anh mà không qua thì em còn định lấy lí do gì để chối quanh co nữa đây?”
“Không phải mà.” Ô Kiều theo bản năng vội vàng phủ nhận.
Nhưng rất nhanh sau đó cô chợt nhận ra có điều gì đó không ổn, thời gian hình như không đúng lắm.
Cô còn chưa kịp gọi điện nói cho anh biết chuyện, sao anh lại đến trường vào giờ này được?
Cô mới chỉ nói cho một mình T biết chuyện cô không định tới Thời Hằng làm việc thôi mà.
Có vẻ như anh cũng đã nhận thấy sự bối rối trên gương mặt cô.
Trình Lệnh Thời mỉm cười, bình thản nói: “Anh tới tìm giáo sư Tần Chung ở khoa Kiến trúc của bọn em, anh ấy và Thời Hằng cũng có quan hệ hợp tác với nhau.”
Thảo nào.
Ô Kiều thở phào nhẹ nhõm.
Trong đầu cô vừa nảy ra một ý tưởng vô cùng điên rồ, hoàn toàn không có khả năng thành hiện thực.
Tầng dưới ký túc xá không phải là nơi thích hợp để trò chuyện.
Ô Kiều hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa.”
Ô Kiều nghe vậy liền vô cùng phấn khởi: “Hay là em mời anh ăn cơm nhé?”
Bữa ăn trước đó bị hoãn lại vì vấn đề đấu thầu, vừa hay hôm nay có thể bù lại vậy.
Trình Lệnh Thời gật đầu, hai người quay người rời khỏi ký túc xá nữ.
Vừa rời đi chưa được bao lâu, điện thoại của Trình Lệnh Thời vang lên.
Tần Chung gọi tới.
Anh bắt máy, nghe thấy giọng Tần Chung kinh ngạc hỏi: “Lệnh Thời, cậu tới trường của chúng tôi à? Hình như tôi vừa nhìn thấy xe của cậu.”
Trình Lệnh Thời vô cảm trả lời: “Tôi không mua nhà.”
Tần Chung: “…”
Anh ấy cạn lời: “Mua nhà gì vậy, tôi là giảng viên khoa Kiến trúc chứ đâu có bán nhà.”
Trình Lệnh Thời: “Đừng gọi cho tôi nữa.”
Thấy anh cúp máy, Ô Kiều tỏ ra đồng cảm: “Mấy cuộc điện thoại đa cấp công nhận khó chịu thật.”
Tần Chung: “…”
181 Chương