NovelToon NovelToon

Chương 17

Ô Kiều dẫn Trình Lệnh Thời ra ngoài trường đại học, dọc đường đi đều là sinh viên.

 

Bình thường giờ này cũng là giờ vừa mới tan học, chuẩn bị đến giờ ăn tối, xe đạp đi tới đi lui rất nhiều.

 

Những cơn gió buổi tối thỉnh thoảng lại thổi qua người, mang theo một cảm giác mát mẻ dễ chịu.

 

Sau khi Trình Lệnh Thời nghe điện thoại, giữa hai người có chút im lặng, thế là Ô Kiều cất tiếng hỏi: “Hoá ra anh với giáo sư Tần Chung quen nhau hả?”

 

“Anh ấy và Dung Hằng là bạn thời đại học, gần đây anh ấy muốn mở văn phòng nên đã xin trực thuộc dưới trướng Thời Hằng.” Trình Lệnh Thời suy nghĩ rồi giải thích thêm: “Dung Hằng là người đồng sáng lập Thời Hằng.”

 

Ô Kiều gật đầu: “À em biết rồi, văn phòng kiến trúc Thời Hằng được đặt theo tên của các anh.”

 

Thời trong Trình Lệnh Thời.

 

Hằng trong Dung Hằng.

 

Ô Kiều có chút ngưỡng mộ Dung Hằng, ít nhất thì tên tuổi của anh ấy có thể quang minh chính đại sánh ngang với Trình Lệnh Thời.

 

“Không phải.” Trình Lệnh Thời thản nhiên nói.

 

Ô Kiều giật mình, tò mò hỏi: “Hằng trong Thời Hằng không phải Hằng trong Dung Hằng sao?”

 

Trình Lệnh Thời nhướng mày, hơi trầm giọng đáp: “Khi Thời Hằng mới thành lập, mục tiêu của bọn anh là biến những tòa nhà mà bọn anh thiết kế trở thành tác phẩm nghệ thuật vĩnh cửu, tồn tại cùng với thời gian.”

 

“Chẳng qua tình cờ trùng với tên Dung Hằng mà thôi.”

 

Ô Kiều: “…”

 

Như này cũng được à?

 

Giải thích như thế cũng được á?

 

Cô không biết bản thân mình nên nói gì nữa.

 

Đúng lúc này Ô Kiều lại chợt nhớ tới một chuyện khác.

 

Cô hỏi: “Vậy tức là hôm qua anh biết được kết quả của em, còn biết cả sơ bộ cuộc thi, cũng đều là bởi thầy Tần nói với anh sao?”

 

Trình Lệnh Thời: “Ừ.”

 

Bảo sao, hôm qua Ô Kiều còn chưa kịp hỏi, vừa rồi Trình Lệnh Thời lại nhắc đến Tần Chung, khiến cô nhớ lại những gì anh nói.

 

Anh biết mọi thứ về thành tích và những cuộc thi mà cô từng tham gia, rõ như trong lòng bàn tay.

 

Quả thực có chút kỳ lạ.

 

Có lẽ là sau khi họ gặp lại nhau ở trường, Trình Lệnh Thời đã hỏi thầy Tần.

 

Chắc là bởi anh cũng sẽ tò mò về tình hình của cô ở trường đại học như thế nào.

 

Suy nghĩ nhỏ bé này khiến bước chân của Ô Kiều bỗng nhiên thả lỏng hơn.

 

Trên sân trường trồng rất nhiều cây và hoa, trời còn đang độ đầu hè, không khí buổi tối thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng và bay bổng.

 

Ô Kiều hỏi: “Anh có muốn ăn gì không?”

 

Nói xong cô vội vàng tiếp lời luôn: “Xin đừng nói là ăn gì cũng được.”

 

Trình Lệnh Thời bị cô chọc cười, khóe miệng anh hơi nhếch lên, nhàn nhã đáp: “Gần trường của em có gì đáng để recommend không?”

 

“Thế thì nhiều lắm.”

 

Ô Kiều đi bên cạnh anh đáp: “Gần trường em có một con phố ẩm thực, nghe nói không ai có thể đi ra khỏi đó với một cái bụng rỗng cả.”

 

“Vậy thì qua đó đi.”

 

Trình Lệnh Thời vừa dứt lời, anh đột nhiên đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô về phía mình.

 

Ô Kiều ngay lập tức bị đông cứng trước hành động đột ngột của anh mà không chú ý gì tới xung quanh.

 

Rồi một tiếng kêu vang lên từ cách đó không xa: “Cẩn thận!”

 

Ô Kiều định quay đầu lại nhưng một lòng bàn tay rộng nhẹ nhàng che chở phía sau đầu cô, ấm áp và mạnh mẽ.

 

Cô chỉ có thể bị động đứng yên ở trong vòng tay anh.

 

Trong khoảnh khắc, hơi thở ấm nóng của người đàn ông bao trùm khắp cơ thể cô.

 

Khi Ô Kiều cảm nhận được hơi ấm của anh, nhịp tim của cô đã tăng lên tới mức không thể kiểm soát.

 

Phải mất vài giây để ô tô tăng tốc từ 0 đến 100 dặm, nhưng nhịp tim của cô đang từ ổn định chuyển sang đập dữ dội chỉ trong giây lát.

 

Một tiếng ‘bịch’ vang vọng bên tai, là tiếng của quả bóng rổ bị lòng bàn tay đập lại.

 

Lúc này Ô Kiều mới ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

 

Vừa rồi bọn họ đang đi qua một sân bóng rổ, sân bóng này đã cũ nên không có rào chắn, quả bóng rổ cứ thế lao thẳng ra bên ngoài, suýt rơi trúng vào người Ô Kiều đang đi ngang qua.

 

Chàng trai suýt chút nữa thì gặp phải rắc rối hét lên từ trong bụi cây: “Xin lỗi, thật xin lỗi, bạn gái của anh có sao không?”

 

Bạn gái…

 

Ô Kiều vô thức mở miệng, nhưng không hiểu sao lại bị sặc và ho ra mấy tiếng.

 

Đối phương sợ đến mức nói không ngừng: “Quả bóng rổ của tôi còn chưa trúng vào người cậu ấy mà nhỉ? Cậu ấy không sao chứ?”

 

Nghe giọng nói gấp gáp của người kia, trong lòng Ô Kiều cũng thầm cạn lời.

 

Đừng lo, tôi không ăn vạ cậu đâu.

 

Trình Lệnh Thời cụp mắt xuống, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng vì ho của cô, nhẹ nhàng hỏi: “Bị dọa sợ rồi à?”

 

Ô Kiều: “…”

 

Làm gì có đâu, cô chỉ bị sặc nước bọt thôi mà…

 

Nhưng mà có vẻ như lý do này cũng không khá hơn là bao.

 

Trình Lệnh Thời lại ngẩng đầu lên, nhìn chàng trai đang ôm bóng rổ nói: “Lần sau chơi bóng cẩn thận một chút, nhóc con nhà tôi dễ bị dọa sợ.”

 

“Xin lỗi nha.” Chàng trai hét lên lần nữa rồi mới rời đi. 

 

Khi họ đang nói chuyện với nhau, Ô Kiều hơi nhướng mắt lên là nhìn thấy đường xương quai hàm săn chắc của anh, khuôn mặt anh cũng gầy quá mức khiến anh trông có vẻ rất cứng rắn.

 

Khi Trình Lệnh Thời thu hồi tầm mắt, Ô Kiều lập tức cụp mắt xuống.

 

Ánh mắt cô vô thức rơi vào lòng bàn tay anh.

 

Lòng bàn tay của anh rất rộng, các ngón tay dài, đốt ngón tay tinh tế nhưng cũng rất rõ ràng từng khớp xương.

 

Cảm giác bị những ngón tay ấy ấn sâu vào sau đầu vẫn còn đó.

 

Mãi cho đến khi Trình Lệnh Thời trầm giọng nói: “Đi thôi.” Ô Kiều mới hoàn hồn lại và đi theo anh.

 

Cô lén nhìn bóng lưng anh, nhớ tới vừa rồi khi cô dựa vào ngực anh, đầu cô dường như chạm tới vai anh.

 

Trước đây hình như cô chỉ đứng đến ngực anh.

 

Lần đầu tiên gặp anh, có vẻ như anh đã cao cỡ này rồi.

 

Là cô đã trưởng thành.

 

Hai người đi được vài bước, Trình Lệnh Thời nói: “Em cao lên rồi đấy.”

 

Ô Kiều lập tức cứng đờ cả người, tay chân nhất thời không biết nên để chỗ nào.

 

Giống như những suy nghĩ nhỏ bé vốn đang ẩn giấu trong lòng đột nhiên bị nhìn thấu.

 

Trình Lệnh Thời dừng bước, quay đầu lại nhìn Ô Kiều đang đứng lại: “Bảo em cao lên rồi mà em cũng không vui à?”

 

“Sau này anh đừng gọi em là nhóc con nữa.” Ô Kiều nhỏ giọng nói.

 

Trình Lệnh Thời nhướng mày, hơi thấp giọng trêu chọc: “Vậy nên gọi em là gì đây? Tảo Tảo?”

 

Ô Kiều nghiêm mặt: “Anh Lệnh Thời, có chuyện này em cần phải nhắc nhở anh, em đã hai mươi ba tuổi rồi đấy!”

 

Quá tuổi để gọi hai chữ ‘nhóc con’ rồi.

 

Trình Lệnh Thời quay đầu lại nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô, một lúc sau mới nhởn nhơ trả lời: “Làm sao bây giờ, anh đây cũng đã đến tuổi phải đi hấp dưỡng tóc rồi, còn không được phép gọi em như vậy luôn hả?”

 

“…”

 

Ô Kiều khẳng định, đời này cô chưa từng gặp người đàn ông nào thù dai như Trình Lệnh Thời.

 

Quả nhiên là cô không nên nói những lời vô nghĩa chỉ để che đậy đi sự thật rằng cô đang nhìn trộm anh.

 

Khi hai người đi ra ngoài, bắt gặp một kiến trúc nào đó của ngồi trường, Ô Kiều cũng sẽ giới thiệu vài câu.

 

Khi đến căng tin Minh Đức, Ô Kiều chỉ tay vào và nói: “Đây là nhà ăn ngon nhất của trường em đó, hồi trước em hay tới đây ăn.”

 

Vì đang trong thời gian thực tập nên lâu rồi cô không ăn ở trong trường.

 

“Vậy chúng ta vào đây ăn đi.” Trình Lệnh Thời nói.

 

Ô Kiều ngạc nhiên: “Anh muốn vào đây hả?”

 

Trình Lệnh Thời thản nhiên đáp: “Dù sao thì anh ăn ở đâu cũng được, em cũng nói là chỗ này ngon mà, vậy thì cứ ăn ở đây đi.”

 

Ô Kiều suy nghĩ, phố ẩm thực bên ngoài trường kia toàn là mấy món tôm hùm đất, đồ nướng, lẩu,… Trình Lệnh Thời chắc là sẽ không thích mấy thứ này.

 

Thế là cô dẫn anh vào căng tin Minh Đức.

 

Căng tin này mới được đi vào hoạt động mấy năm nay, tổng thể bố cục chủ yếu là màu trắng, có cửa sổ sáng sủa, sạch sẽ, ở đây ăn uống cũng khá dễ chịu.

 

Hơn nữa những chiếc ghế ăn trong căng tin cũng không phải là những chiếc ghế thông thường, mà là một chiếc bàn gỗ dài với những chiếc ghế gỗ.

 

Trên trần nhà là dãy đèn chùm kiểu cũ, có đèn hình trụ màu vàng được bọc trong ống tre rỗng.

 

Nhìn tổng thể thì phong cách bài trí rất trang nhã và ấm cúng, không giống như một căng tin bình thường ở trong trường đại học.

 

Trình Lệnh Thời đứng ở cửa, gần như chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra được thiết kế của căng tin này.

 

Ô Kiều thấy vậy liền hỏi: “Căng tin ở trường chúng em thế nào?”

 

“Khá đẹp.”

 

Nghe được lời khen có vẻ đơn giản này, Ô Kiều tự dưng có cảm giác vui vẻ.

 

Dù sao đây cũng là lời khen của Trình Lệnh Thời.

 

Một thiết kế trong giới kiến trúc mà được anh khen ngợi, ắt hẳn phải là một thiết kế không tồi.

 

Ô Kiều vui vẻ đưa anh tới gần bên tủ kính.

 

Dì căng tin: “Cháu ăn gì hả cô bé?”

 

“Anh muốn ăn gì?” Ô Kiều quay đầu nhìn anh.

 

Trình Lệnh Thời nhìn một loạt món ngon được bày biện rực rỡ ở phía sau tủ kính, nhất thời không biết nên lựa chọn món nào.

 

Cuối cùng anh đành bất đắc dĩ nói: “Em là người ở đây mà, em quyết định đi.”

 

Ô Kiều nghĩ rằng đây cũng là lần đầu tiên anh tới căng tin nên vui vẻ quyết định hộ: “Dì ơi cho cháu sườn non chua ngọt, bánh cua lông, gà cay, rau luộc, với cả…”

 

“Đủ rồi.”

 

Trình Lệnh Thời ngắt lời, nghiêng đầu nhìn cô: “Anh chỉ có một cái bụng thôi.”

 

Ô Kiều cười ngại ngùng, quay đầu nói với dì căng tin: “Với hai phần cơm rang nữa ạ.”

 

Đến lúc thanh toán, Ô Kiều lấy thẻ ăn từ trong túi ra đưa qua.

 

Dì căng tin theo thói quen nói: “Quẹt thẻ đi cô bé.”

 

Ô Kiều vô thức nhìn Trình Lệnh Thời, thấy anh hơi nhướng mày.

 

“Anh ấy không có thẻ ăn ạ.” Ô Kiều biết người ta chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, nhưng chắc chắn đã động đến lòng kiêu ngạo của vị kiến trúc sư Trình vĩ đại đây.

 

Thế nhưng cô vừa nói xong, Trình Lệnh Thời đã thản nhiên nói: “Chịu thôi, cô bé đòi đãi khách mà.”

 

Ô Kiều: “…”

 

Các dì ở căng tin có lẽ chưa từng gặp một anh chàng đẹp trai nào mà chỉ ngồi ăn cơm bình thường thôi cũng tỏ ra khí chất đầy mình như vậy.

 

May thay hai người nhanh chóng lấy đồ ăn và tìm được một chỗ ngồi sạch sẽ.

 

Bây giờ là giờ ăn tối, xung quanh tấp nập sinh viên, khắp căng tin trở nên ồn ào, mang đến một sức sống độc đáo trong sân trường.

 

Ô Kiều vừa ăn vừa cẩn thận nhìn đối phương.

 

Anh gắp hết miếng này đến miếng khác trên đĩa sườn non chua ngọt.

 

Quả nhiên anh vẫn thích ăn mấy món đồ chua ngọt như vậy.

 

“Sườn chua ngọt ở chỗ chúng em nổi tiếng lắm đó.” Ô Kiều nói giọng đầy tự hào.

 

Trình Lệnh Thời đáp: “Không ngon bằng em làm.”

 

Một câu nói đơn giản như vậy cũng khiến Ô Kiều rơi vào im lặng.

 

Mãi lâu sau cô mới nhỏ giọng nói: “Anh vẫn còn nhớ luôn cơ à?”

 

Hóa ra cô không phải là người duy nhất còn nhớ những gì đã xảy ra ở thị trấn Thanh Đường.

 

Bữa ăn cũng coi như diễn ra khá vui vẻ.

 

Đến cả Trình Lệnh Thời cũng ăn hết đồ ăn ở trên đĩa.

 

Hai người trả lại đĩa ăn rồi rời khỏi căng tin.

 

Ô Kiều cũng không biết đi đâu nên cứ đi bừa về phía trước, đang đi thì người bên cạnh đột nhiên dừng lại.

 

Cô cũng dừng lại, đang định hỏi thì nhìn thấy hội trường Ấn Tín.

 

Đây là tòa kiến trúc quan trọng nhất của trường đại học T, nó đã đồng hành cùng với đại học T, trải qua hàng trăm năm lịch sử thăng trầm.

 

Hai chữ Ấn Tín được lấy từ tên của hai vị hiệu trưởng cũ có vai trò vô cùng quan trọng đối với đại học T.

 

“Việc cải tạo hội trường Ấn Tín sắp được bắt đầu lại rồi.” Bỗng nhiên Trình Lệnh Thời lên tiếng.

 

Ô Kiều ngạc nhiên: “Lẽ nào Thời Hằng phụ trách công việc cải tạo này sao?”

 

Trình Lệnh Thời lắc đầu: “Không phải.”

 

“Nhưng em cũng biết người kia đấy, là Tần Chung.” Trình Lệnh Thời cũng không lòng vòng thêm.

 

Điều này đối với Ô Kiều cũng không có gì đáng ngạc nhiên, cô nói: "Giáo sư Tần chuyên sửa chữa và cải tạo các công trình cổ. Em vẫn luôn thích lớp học lịch sử kiến ​​trúc cổ của thầy ấy."

 

“Em có biết tại sao Tần Chung lại đột nhiên quyết định đưa văn phòng của mình trực thuộc Thời Hằng không?” Trình Lệnh Thời hỏi.

 

Ô Kiều ngây người.

 

Trình Lệnh Thời: “Bởi vì chỉ có Thời Hằng mới có thể giúp anh ấy có được dự án này.”

 

Năng lực của Tần Chung là chuyện không có gì cần phải bàn cãi.

 

Nhưng anh ấy còn quá trẻ, chỉ là một học giả trẻ của đại học T, danh tiếng của anh ấy ở trong nước đương nhiên không bằng những tên tuổi lớn khác trong ngành kiến ​​trúc cổ đại.

 

Vì vậy, nhà trường vẫn còn khá do dự khi giao dự án cải tạo quan trọng như vậy cho Tần Chung, đặc biệt là dự án cải tạo ấy còn là từ một sự kiện gây quỹ đã được phát động bởi hội cựu sinh viên.

 

Ban giám đốc và hội cựu sinh viên của trường đều có nhiều ý kiến ​​khác nhau về người thiết kế chủ trì việc cải tạo.

 

Không giống như Tần Chung, Thời Hằng là công ty về kiến trúc nổi tiếng nhất trong nước.

 

Mà người sáng lập Trình Lệnh Thời là một kiến trúc sư tài năng hàng đầu.

 

Những dự án mà văn phòng kiến trúc Thời Hằng nhận được ít nhiều đều mang tính bước ngoặt, muốn có được một dự án cải tạo công trình cổ cũng không phải là điều gì khó khăn.

 

Sau khi Tần Chung gia nhập Thời Hằng, anh ấy đã thành công có được dự án này.

 

Khi đó, dư luận bên ngoài khi bàn tán cũng sẽ dựa trên cái tên văn phòng kiến trúc Thời Hằng này.

 

Ô Kiều sửng sốt, cô không hiểu tại sao Trình Lệnh Thời lại nói với cô những chuyện này.

 

Trình Lệnh Thời nhìn về phía hội trường Ấn Tín cách đó không xa, sau cùng quay đầu lại nhìn Ô Kiều: “Ngành kiến trúc quả thực là do đàn ông đứng đầu, thân là một nữ kiến trúc sư, nếu muốn thành công trong ngành này, không chỉ phải dựa vào thiên phú và sự nỗ lực, mà còn phải chấp nhận sẽ gặp nhiều trắc trở hơn đàn ông.”

 

“Mặc dù anh không thể phá bỏ xiềng xích của ngành này nhưng tại Thời Hằng, tất cả các kiến trúc sư đều sẽ có được cơ hội như nhau.”

 

“Và Thời Hằng cũng sẽ cho em một sân khấu rộng mở hơn.”

 

Ô Kiều mở to mắt nhìn anh.

 

Dường như có một nơi nào đó trong trái tim cô được một tia sáng chiếu rọi.

 

Hai người trở nên im lặng và trầm mặc.

 

Sau khi hoàng hôn buông xuống, đèn đường ở hai bên đường lớn đã được thắp sáng, cách đó không xa có đủ loại âm thanh khác nhau không ngừng vang lên.

 

Tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót, tiếng người nói chuyện, tiếng chuông xe đạp,…

 

Những thanh âm này đan xen vào nhau, rõ ràng là rất sôi động náo nhiệt, nhưng thanh âm trong lòng Ô Kiều lại dường như ngày một lớn hơn.

 

Hai người họ dường như đã cách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh.

 

Mãi cho đến khi Trình Lệnh Thời rũ mắt xuống nhìn cô: “Ô Kiều.”

 

Nghe được giọng nói nghiêm túc của anh, trái tim Ô Kiều đập mạnh, cô ngẩng đầu lên.

 

“Anh ấy mà, trước nay chưa bao giờ là một người thầy, cũng chưa từng nhận học sinh.” Trình Lệnh Thời nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt đen sâu thẳm, dường như còn sâu xa hơn cả ánh chiều tà xung quanh: “Nhưng đây là lần đầu tiên anh muốn thử.”

 

Ô Kiều ngơ ngác nhìn anh, không nói được lời nào.

 

Trình Lệnh Thời bước tới gần cô, hàng lông mày và ánh mắt ngang tàng y như ngày còn nhỏ: “Anh sẽ dạy cho em, và cũng sẽ tận mắt chứng kiến em trở thành một kiến trúc sư thực thụ.”

 

Giây phút này đây, những âm thanh xung quanh dường như đều bị cắt đứt, chỉ có giọng nói của anh là vô cùng rõ ràng.

 

“Vậy nên…” Anh nhìn vào mắt Ô Kiều, hơi khựng lại một chút, giọng nói dịu dàng hơn bao giờ hết: “Ô Kiều, tới bên cạnh anh đi.”

 

Chúng ta cùng nhau xây dựng một thành phố lý tưởng.

 

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team