NovelToon NovelToon

Chương 18

Lý do để học ngành kiến trúc là gì?

 

Đây là câu hỏi mà giảng viên đặt ra cho lớp trong tiết chuyên ngành kiến trúc đầu tiên khi Ô Kiều học năm nhất.

 

Lúc ấy, các sinh viên đưa ra rất nhiều câu trả lời đa dạng.

 

Người thì vì được cha chú trong ngành này truyền cảm hứng, người thì ngưỡng mộ một bậc thầy kiến trúc sư nào đó, cũng có người chỉ đơn thuần là thích ngành kiến trúc, không hơn.

 

Thậm chí còn có người nói rằng thấy nghề kiến trúc sư nghe rất ngầu.

 

Ô Kiều ngồi bàn đầu, mặc dù cô không giơ tay phát biểu nhưng trong lòng vẫn thầm trả lời câu hỏi này.

 

Lý do để cô đăng ký chuyên ngành kiến trúc sư là vì một người.

 

Lúc đầu chọn ngành kiến trúc, Ô Kiều đã bị ảnh hưởng bởi Trình Lệnh Thời.

 

Mùa hè oi bức với muôn vàn tia nắng chói chang, thiếu niên dựa vào bàn mà vẽ, cả những tờ giấy vẽ nằm la liệt khắp sàn.

 

Những gốc cây ngoài cửa sổ sum suê cành lá, tiếng ve kêu rả rích không bao giờ ngơi, ánh mặt trời len lỏi qua từng kẽ lá, chiếu những đốm sáng loang lổ khắp sân.

 

Cho đến tận bây giờ, hình ảnh đầy tươi đẹp, bình yên ấy vẫn còn mới mẻ trong trí nhớ của cô.

 

Ban đầu, ấn tượng của Ô Kiều về Trình Lệnh Thời chỉ là ông anh siêu cấp đẹp trai trong biệt thự nhà họ Trình.

 

Thỉnh thoảng sang đó giao giấm, cô sẽ thấy Trình Lệnh Thời ngồi trên ghế treo ở tầng hai với bảng vẽ trên tay, thỉnh thoảng viết viết, vẽ vời gì đó.

 

Thím Trần từng nói nhỏ với cô: "Nghe nói cậu chủ học ngành... Kiến trúc ở nước ngoài."

 

"Cháu biết ngành kiến trúc là gì chứ?"

 

Ô Kiều ngoan ngoãn gật đầu: "Là thiết kế nhà ở ạ."

 

"Đúng đúng, giỏi quá! Thím thấy cậu chủ suốt ngày cứ ôm giấy vẽ mãi, vừa cầm bút là cứ ngồi một chỗ vẽ mãi như vậy." Thím Trần trầm trồ.

 

Ô Kiều đang ngồi ở cửa lột đậu.

 

Đợi thím Trần nói xong, cô lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn lên tầng hai.

 

Mùa hè nắng như đổ lửa, gay gắt như muốn thiêu cháy da người ta. Anh ngồi trên ghế treo dưới lan can, chẳng biết đã chuyển sang chắn bảng vẽ trên mặt mình từ khi nào.

 

Ngay lúc Ô Kiều liếc trộm, bảng vẽ thình lình rớt xuống.

 

Cô bất chợt chạm phải đôi mắt đen nhánh của anh.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung.

 

Trình Lệnh Thời hơi nhướng mày, nhìn cô chằm chằm, sau đó đột nhiên bật cười.

 

Ô Kiều giật mình vì cuộc đối mặt đường đột ấy, cuống quýt cúi đầu xuống ngay.

 

Từ đó về sau, cô không còn dám ngẩng đầu lên dòm nữa.

 

Chỉ là một anh trai đẹp hơn người thường, tính cách có lẽ cũng tốt thôi mà?

 

Còn lại có gì đặc biệt hơn nữa đâu?

 

Ô Kiều nổi tiếng là xinh xắn, đáng yêu từ nhỏ, lớn lên trong vô số lời khen có cánh, thế nên ít nhiều gì cô cũng đã có sức đề kháng nhất định với cái đẹp.

 

Cô chỉ tò mò anh đang vẽ gì thôi.

 

Đúng, là tò mò.

 

Có điều trong lúc bóc vỏ đậu, không hiểu sao Ô Kiều cứ cảm thấy dường như trên tầng hai có một ánh mắt thi thoảng cứ nhìn mình.

 

Thế là Ô Kiều tìm cớ rời khỏi biệt thự nhà họ Trình.

 

May mà từ đó trở đi, cô không còn có dịp phải đến đó nữa.

 

Dù sao thì cũng chỉ lác đác vài ba người sống tại biệt thự nhà họ Trình, không cần dùng nhiều giấm trong thời gian dài, thế nên cô không cần đi đưa giấm qua đó thường xuyên.

 

Còn Ô Kiều thì suốt cả mùa hè, ngoài phụ giúp gia đình làm việc nhà ra thì toàn ở nhà đọc sách, giữa chừng có ghé nhà bà nội một chuyến.

 

Bà nội cô sống ở nông thôn, cách nơi này không xa.

 

Lúc cô về nhà lại thì đã bước sang tháng tám, là thời điểm nóng nhất của mùa hè.

 

Ban đầu chị họ Ô Tuệ cũng ở nhà, nhưng cô ta lại làm ầm ĩ, vòi vĩnh bác dâu cả cho tiền mua áo đầm bằng được.

 

Bác dâu cả rất tức giận, quở trách cô ta: "Váy vóc gì mà tới một trăm tám mươi tệ vậy hả? Nhà mình bán giấm một ngày còn chưa kiếm được nhiều tiền đến thế!"

 

Hai người cãi nhau om sòm. Trong lúc mắng con gái mình, bác dâu cả so sánh cô ta với Ô Kiều - người hiểu chuyện hơn.

 

Ô Tuệ nghe xong giận dữ đến mức hét thật to: "Nó hiểu chuyện thì được tích sự gì chứ? Vẫn ăn chùa ở đậu ở nhà chúng ta, tiêu tiền của nhà chúng ta thôi! Do nuôi thêm nó nên đâm ra con mới không mua nổi một cái đầm đây!"

 

Ô Kiều đang ngồi ghế trong phòng, nghe rõ mồn một tiếng cãi nhau ở bên ngoài.

 

Đúng lúc đó, điện thoại nhà đổ chuông, có người gọi đặt giấm.

 

Bác dâu cả không rảnh mà cãi cọ với Ô Tuệ tiếp, rót một hũ giấm rồi bảo cô ta đem qua.

 

Ô Tuệ đang bực bội nên quát tháo: "Con không đi!"

 

"Mày đừng chọc tao điên lên!" Bác dâu cả thấy vậy thì càng tức, làm bộ muốn đánh cô ta.

 

Ô Kiều ra khỏi phòng, nhận lấy hũ giấm từ tay bác dâu cả rồi nói nhỏ: "Bác ơi, để cháu đi cho."

 

"Chỉ biết đóng kịch là giỏi!"

 

Lúc mang hũ giấm ra khỏi nhà, cô nghe thấy tiếng chửi rủa đây tức giận và bất mãn từ Ô Tuệ ở đằng sau.

 

Song, Ô Kiều vẫn xách hũ giấm ra ngoài, không buồn ngoảnh đầu lại.

 

Ngoài trời nắng nóng cháy da khủng khiếp, Ô Kiều đang chậm rãi đi trên đường thì bắt gặp một nhóm người.

 

Lúc này đang trong kỳ nghỉ hè, đám thiếu niên trong thị trấn được nghỉ ở nhà, không có chuyện gì làm nên lông bông ngoài đường, chạm mặt với Ô Kiều.

 

Người cầm đầu tên là Trình Đông, là con của nhà giàu nhất nhì thị trấn. Mặc dù cậu ta học hành không nên thân nhưng vẫn được học tại trường THCS số 1 nhờ có của đút lót của gia đình.

 

Trường THCS số 1 là ngôi trường cấp hai tốt nhất ở đây.

 

Ô Kiều cũng đang học trường THCS số 1, nhưng cô đỗ vào đây bằng chính sức mình, hơn nữa còn đứng nhất khối.

 

"Ô Kiều kìa!" Một đứa con trai tinh mắt, đột nhiên reo lên: "Anh Đông, crush của anh kìa!"

 

Nghe thấy tiếng họ nói chuyện, Ô Kiều lập tức quay phắt đầu đi để đổi đường khác.

 

Nhưng chẳng mấy chốc tiếng động cơ xe máy đã theo sau.

 

Chẳng biết mấy tên này lấy xe máy ở đâu ra.

 

Trong vòng mấy giây ngắn ngủi, họ đã lại gần Ô Kiều, chặn đường đi của cô.

 

Trình Đông ngồi trên xe máy, chống một chân xuống đất, nhìn Ô Kiều: "Sao lần nào tôi gọi điện cho cậu, cậu cũng không ở nhà vậy?"

 

Ô Kiều chau mày: "Thì là không ở nhà đấy!"

 

Cô ở nhà bà nội suốt thời gian qua, có lẽ Trình Đông gọi điện đến nhà cô trong khoảng thời gian này.

 

Vốn dĩ Ô Kiều đã muốn kệ xác Trình Đông cho xong, nhưng lại sợ cậu ta cứ chất vấn mãi không chịu dừng.

 

"Đi đâu đây?" Trình Đông nhìn hũ giấm cô đang xách. Hũ giẫm này rất to, trong khi cổ tay cô thì mảnh khảnh, yếu ớt, trông như sắp sửa bị hũ giấm to tướng ấy làm gãy vậy.

 

Cậu ta nhíu mày: "Lên xe đi, tôi chở cậu đem qua đó."

 

"Ái chà chà, anh Đông ga lăng quá ta?"

 

"Ô Kiều, sao còn đứng ngây ra đó? Anh Đông chúng tôi đích thân chở cậu kìa!"

 

"Hay là mấy anh em chúng ta đi trước, để anh Đông và Ô Kiều đi riêng nhé!"

 

Bọn con trai đang trong giai đoạn vỡ giọng sẽ có chất giọng thô kệch rất khó nghe, lại thêm từng câu từng chữ họ thốt ra cũng chẳng phải lời hay ý đẹp gì cho cam.

 

Ô Kiều ngắt lời mà không chút khách sáo: "Khỏi, sắp đến rồi, tôi tự đi được."

 

Nói xong câu ấy, cô đi về phía trước ngay.

 

Trình Đông vẫn còn ngồi trên xe máy, còn đám lâu la bên cạnh cậu ta thoáng chốc phóng xe lao tới, chặn trước mặt Ô Kiều.

 

"Ô Kiều, cậu đừng có mà không biết điều, anh Đông đã tốt bụng chở cậu đi rồi mà!"

 

Gia cảnh Trình Đông giàu có, ba của cậu ta lại chiều chuộng con mình hết mực, bình thường cho rất nhiều tiền tiêu vặt.

 

Cộng thêm Trình Đông đối xử rất hào phóng với tay chân của mình, thế là hết người này đến người khác đua nhau làm thằng đệ trung thành của cậu ta.

 

Ô Kiều khẽ mím môi, không nói không rằng, chỉ lách qua bên cạnh.

 

Lúc này, Trình Đông cũng xuống xe máy, đi tới trước mặt Ô Kiều.

 

"Đồ nặng lắm, để tôi xách giúp cho."

 

Cậu ta vươn tay ra, toan lấy hũ giấm trong tay Ô Kiều.

 

Ô Kiều lùi về sau một bước, né tránh cánh tay của cậu ta.

 

Trình Đông cũng thấy rõ sự kháng cự của cô, không kiềm được mà hỏi: "Ô Kiều, tôi làm phiền cậu lắm à?"

 

Ô Kiều nghĩ ngợi, hỏi lại: "Tôi nói thật được không?"

 

Trình Đông chẳng những chểnh mảng việc học mà còn thích đi gây chuyện khắp nơi, thường xuyên dẫn người đi đánh nhau với học sinh trường khác.

 

Nếu không nhờ gia đình giàu sụ chống lưng thì cậu ta đã bị đuổi học tám trăm lần rồi.

 

Bất cứ ai có xích mích với cậu ta đều không có kết cuộc tốt.

 

Ấy vậy mà đám con gái lại mê kiểu con trai như Trình Đông mới hay.

 

Sở dĩ Ô Tuệ ở nhà cứ làm ầm ĩ, đòi mẹ cho tiền đi mua váy đầm là vì muốn đi dự tiệc sinh nhật sắp tới của Trình Đông chứ đâu.

 

Nghe nói khi đó cậu ta sẽ mở tiệc, mời cả đống người đi chơi. Thứ như "tiệc tùng" rõ là quá hiếm tại cái nơi mộc mạc như thị trấn Thanh Đường còn gì?

 

Thế nên ai cũng muốn được mời tham gia cả.

 

"Cậu nói đi." Trông Trình Đông tức ná thở vì câu này thấy rõ, cố gắng nhẫn nhịn thật lâu mới lên tiếng.

 

Ô Kiều lạnh lùng nói: "Đúng là cậu rất làm phiền tôi. Từ nay về sau đừng gọi điện đến nhà tôi, cũng đừng đến tìm tôi nữa."

 

Họ không phải người của cùng thế giới.

 

Loại người như Trình Đông có thể thoải mái phung phí vô số cơ hội mở ra trước mắt mình. Cho dù cậu ta bị trường đuổi học thật đi nữa thì ba mẹ vẫn sẽ sắp xếp cho cậu ta một con đường khác thôi.

 

Nhưng Ô Kiều thì khác. Học chính là lối thoát duy nhất của cô lúc này.

 

Chỉ cần cô lơ là một chút thôi là sẽ không thể đậu trường cấp ba tốt, mất cơ hội vào trường đại học tốt ngay.

 

Cuộc đời của cô vốn đã sa vào bùn lầy rồi.

 

Cô nhất định phải vùng ra khỏi chốn bùn lầy này!

 

Dứt lời, Ô Kiều xách hũ giấm, xoay người bỏ đi.

 

Kết quả Trình Đông đè bả vai cô lại. Vóc dáng mảnh mai, yếu ớt của thiếu nữ mong manh hệt mảnh giấy dưới bàn tay cậu ta, làm cậu ta không dám ép quá mạnh.

 

Nhưng thuở thiếu thời là tuổi càng dành nhiều tình cảm cho đối phương, càng không biết lựa lời.

 

Trình Đông cúi đầu nhìn Ô Kiều, oán trách: "Tại sao cậu ghét nói chuyện với tôi thế hả? Đừng quên nhà cậu còn nợ ba tôi nhiều tiền lắm đấy!"

 

Sắc mặt Ô Kiều bỗng chốc trở nên trắng bệch.

 

Vào thời điểm ba cô lâm bệnh nặng, trong nhà đã vét hết toàn bộ số tiền dành dụm được để trả viện phí.

 

Cuối cùng cùng đường bí lối, đành quay về mượn thêm nữa.

 

Ba của Trình Đông xem như quen biết với Ô Kiến Trung từ nhỏ nên cho ông ấy mượn số tiền chữa bệnh rất lớn.

 

Chỉ tiếc rằng mượn được tiền nhưng lại không cứu người về được.

 

Thậm chí khi xưa mẹ cô cũng phải nhờ cậy quan hệ của ba Trình Đông thì mới ra nước ngoài được.

 

Ô Kiều đứng tại chỗ, ánh mặt trời gay gắt chiếu lên người cô, làm sắc mặt cô càng thêm trắng bệch.

 

Thật lâu sau, Ô Kiều nói nhỏ: "Tôi biết rồi, tôi sẽ trả, tôi sẽ không quỵt nợ đâu."

 

Dứt lời, lúc này Trình Đông mới phát hiện vẻ quật cường và tủi hổ trên mặt thiếu nữ.

 

Cậu ta đang định giải thích, ai biết đám bạn bè đứng kế đó đã ăn nói sỗ sàng.

 

"Anh Đông nói đúng đấy! Ô Kiều, nhà cậu nợ biết bao nhiêu tiền, bảo cậu làm bạn gái của anh Đông là hời cho cậu lắm đấy!"

 

"Chuyện này mà đặt ở thời cổ đại thì cậu đã bị bán cho nhà anh Đông làm con dâu nuôi từ nhỏ rồi!”

 

Thứ ngu nhất ở con trai tuổi này là không biết chừng mực.

 

Ô Kiều không muốn nghe họ ăn nói linh tinh nữa, cúi người luồn qua để đi. Lần này cô bước nhanh hơn, nhưng vẫn bị bọn con trai đằng sau đuổi theo.

 

Chúng chặn đường Ô Kiều lại, cười khúc khích: "Anh Đông của chúng tôi còn chưa cho cậu đi mà, chạy cái gì mà chạy?"

 

"Cút đi!" Rốt cuộc Ô Kiều không kiên nhẫn nổi nữa.

 

"Ồ, còn tức giận nữa kìa. Loại học sinh giỏi như cậu chắc coi thường chúng tôi lắm chứ gì?"

 

Ban đầu Trình Đông định quở trách họ, nhưng câu nói này khiến cậu ta đột nhiên siết chặt quả đấm.

 

Ô Kiều muốn đi sang bên cạnh, nhưng cho dù cô đi về hướng nào đi nữa thì đều có người chặn trước mặt cô.

 

Mồ hôi đã thấm đẫm trán cô, đôi gò má đỏ bừng, không biết do bị phơi dưới nắng hay do tức giận.

 

Trình Đông đứng một bên nhìn trong chốc lát rồi tiến lên lại: "Thôi, cậu đang đi đưa giấm đúng không? Tôi đưa cậu qua đó."

 

"Làm như cậu tốt bụng lắm!" Ô Kiều hất cậu ta ra.

 

Điều này đã chọc giận Trình Đông. Vốn dĩ cậu ta đã không phải người tốt tính rồi.

 

Nhìn cần cổ thon dài, trắng nõn của Ô Kiều, không hiểu sao đáy lòng cậu ta ngứa râm ran.

 

"Cậu đừng không biết điều!" Trình Đông đè Ô Kiều vào tường.

 

Hành động đầy ngang ngược của cậu ta làm Ô Kiều càng phản kháng kịch liệt hơn nữa.

 

"Cút! Cút đi!" Cô giơ hũ giấm đang cầm lên, đập vào đầu cậu ta.

 

Dường như Trình Đông cũng đã rất tức giận, kéo cô lại. Trong lúc giằng co qua lại, Ô Kiều cảm nhận được cổ áo mình bị túm ra cả mảng lớn.

 

Xấu hổ, giận dữ, căm tức, tất cả cảm xúc ấy đã đạt đến đỉnh điểm vào giây phút này.

 

Cô đã sống cẩn thận như thế rồi mà!

 

Tại sao còn không chịu tha cho cô chứ!

 

Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng hệt như từ trên trời rơi xuống: "Này, mấy người đang làm gì đấy?"

 

Sau đó, Trình Đông đang đè hai tay lên người Ô Kiều bị kéo ra bởi một lực rất lớn.

 

Ô Kiều nhìn thấy một gương mặt lạnh lẽo, cứng rắn.

 

Trình Lệnh Thời đội một chiếc mũ màu đen, vẻ mặt đầy lạnh lẽo, môi mím chặt.

 

Trên mặt không mảy may chứa đựng chút ý cười nào.

 

Đôi mắt đen tuyền lại càng như băng tuyết.

 

Giây kế tiếp, anh kéo Ô Kiều đến bên cạnh mình, sau đó mới ngước lên nhìn bọn con trai trước mặt: "Bắt nạt một cô gái?

 

Anh nhìn thẳng vào mắt lũ trẻ trâu đó, gằn từng câu từng chữ: "Hèn thế?"

 

Ban đầu đám thiếu niên choai choai còn hơi chột dạ, nhưng thái độ của Trình Lệnh Thời đã làm chúng nổi điên lên.

 

"Mẹ mày, mày là ai hả? Nó là bạn của bọn tao, bọn tao đang đùa giỡn với nhau thôi mà, ai cho mày xen vào chuyện của người khác hả?"

 

Thiếu niên tóc vàng đứng gần Trình Lệnh Thời nhất nhảy dựng lên, la hét ầm ĩ: "Nó có phước lắm mới được anh Đông của bọn tao chịu chơi cùng!"

 

"Bốp!" Tóc vàng vừa nói xong, Trình Lệnh Thời đạp mạnh vào bụng cậu ta, làm cậu ta bay ra ngoài một, hai mét. Đây là sự thật, không hề phóng đại.

 

Ô Kiều bồn chồn lo lắng, không kiềm được mà bấu víu lấy cánh tay anh. Lúc quay đầu lại, cô mới phát hiện vẻ mặt của anh lúc này vô cùng dữ dằn.

 

Đôi mắt đen nhánh của anh đang nhìn tên tóc vàng một cách lạnh lùng, đầy căm ghét.

 

Ô Kiều chỉ từng thấy dáng vẻ anh ngồi làm tổ ở đó một cách lười biếng, cầm bút vẽ, nét cười thấp thoáng nơi đáy mắt. Mặc dù ở Trình Lệnh Thời vẫn toát lên vẻ khó gần nhưng không hề trông lạnh lùng chút nào.

 

Cô chưa thấy anh tức giận đến vậy bao giờ.

 

“Anh.” Ô Kiều không khỏi gọi anh.

 

Trình Lệnh Thời quay đầu lại, cụp mắt nhìn cô. Mãi đến bây giờ, sự cay nghiệt trong đôi mắt anh mới dần tan biến.

 

Anh đưa tay ra xoa đỉnh đầu cô: “Đừng sợ.”

 

“Đệt mẹ mày!” Tóc vàng hùng hổ bò dậy, chuẩn bị xông qua.

 

Trình Lệnh Thời nhẹ nhàng đẩy Ô Kiều sang bên cạnh, nhỏ giọng dặn dò: “Đứng xa ra một chút.”

 

Hành động của anh như chọc phải tổ ong vò vẽ, làm gì có chuyện bọn con trai kia để yên anh em của mình bị đánh được? Tất cả đều lăm le vào giúp, cùng nhau bao vây, đánh hội đồng Trình Lệnh Thời.

 

Trình Đông tự dưng ngăn chúng lại, hét lên: "Mẹ nó, không được đánh!"

 

"Anh Đông, thằng khốn này láo quá, nó là cái thá gì mà dám xấc xược với chúng ta như thế!" Có người chỉ vào mặt Trình Lệnh Thời, thấy anh vẫn tỏ ra dửng dưng, kiêu ngạo thì căm hận đến mức cắn răng: "Mày chờ đấy, ông đây phải đánh cho mẹ mày không nhận ra mày nữa!"

 

Trình Lệnh Thời nghiêng đầu qua, sự trào phúng như có như không trên mặt anh.

 

Trình Đông lại quát tháo: "Thôi, đừng nói nữa!"

 

Sau khi ngăn cản đám tay chân được rồi, cậu ta mới nhìn về phía Trình Lệnh Thời, nói lí nhí: "Cháu xin lỗi chú út."

 

Xưng hô ấy làm cả bọn đều ngây ra như phỗng.

 

Trình Lệnh Thời hơi híp mắt, quan sát cậu ta thật lâu, cuối cùng cũng mang máng nhớ lại được chuyện này từ một góc xó xỉnh trong trí nhớ.

 

Sau khi anh về biệt thự nhà họ Trình ở, trên thị trấn có một người gọi là người trong tộc dẫn con trai mình đến thăm nhà mấy lần.

 

Trình Lệnh Thời không rảnh chào hỏi với mấy người này nên chỉ gặp có một lần.

 

Chà, không ngờ lại gặp tại đây.

 

"Cậu họ Trình?" Trình Lệnh Thời đột nhiên hỏi.

 

Trình Đông đáp, tự dưng nghe thấy tiếng phì cười nhẹ bẫng.

 

"Sao còn chưa cút đi? Chờ tôi tiễn các cậu nữa à?"

 

Giọng nói đầy lạnh lẽo của Trình Lệnh Thời lại cất lên. Trình Đông nhìn Ô Kiều, mấp máy môi toan giải thích điều gì.

 

Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn quyết định xoay người rời khỏi đây.

 

Đến khi những người này đi cả rồi, Ô Kiều mới phát hiện mình vẫn còn nắm chặt cánh tay của Trình Lệnh Thời.

 

"Anh trai, cảm ơn anh." Cô buông tay ra, đồng thời khẽ nói.

 

Ô Kiều không nhận được câu trả lời từ Trình Lệnh Thời, thay vào đó, cô cảm nhận được một thứ được đặt trên đầu mình.

 

Khi ngước lên, cô phát hiện Trình Lệnh Thời đã tháo mũ anh đang đội xuống, đội lên cho cô.

 

"Nóng không?"

 

Ô Kiều lắc đầu.

 

Thấy chóp mũi rịn mồ hôi của cô, Trình Lệnh Thời thầm nghĩ: Thế mà bảo không nóng, con bé này bịp quá!

 

Nhưng anh cũng không vạch trần, đứng tại chỗ suy nghĩ thật lâu rồi trầm giọng hỏi: "Mấy đứa đó chặn đường em như vậy thường xuyên lắm à?"

 

"Cũng không đến nỗi thường xuyên." Ô Kiều thật thà trả lời.

 

Chỉ là thỉnh thoảng thôi.

 

Trái khế của Trình Lệnh Thời khẽ lăn, anh "ừ" một tiếng rồi im lặng.

 

Ô Kiều tưởng anh không nói nữa, đang do dự nên cảm ơn anh thế nào thì cảm nhận được lại có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đầu mình.

 

"Lúc nãy em làm đúng lắm."

 

Ai ngờ Trình Lệnh Thời lại trầm giọng dặn dò: "Ô Kiều, đừng để bất kỳ ai bắt nạt em."

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team