NovelToon NovelToon

Chương 10

Kỹ nghệ nấu nướng của quán ăn Sinh Ký có thể coi là tuyệt phẩm. Do quán nằm gần khu phim trường nên nhiều diễn viên thường ghé qua ăn sau khi quay phim xong, tiếng lành đồn xa, giờ đây đã trở thành điểm đến quen thuộc của các ngôi sao để ăn đêm. Phần lớn khách hàng đều là nghệ sĩ trong giới, nên việc kinh doanh đặc biệt phát đạt.

 

Lúc này, Sầm Trăn và Mạnh Phạm Xuyên đang ngồi trong phòng riêng mà Kiều Đinh Đinh đã đặt trước, im lặng chờ đợi nữ ca sĩ nổi tiếng đến.

 

Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!

 

Thời gian quay trở lại mười phút trước.

 

Sau khi Mạnh Phạm Xuyên đề nghị cùng đi ăn đêm, Sầm Trăn khựng lại, cúi đầu suy nghĩ vài giây rồi nhắn tin cho Kiều Đinh Đinh: "Lát nữa tớ sẽ dẫn theo một người bạn đến."

 

Dù sao thì tối nay Mạnh Phạm Xuyên đã giúp đỡ cô trước, nếu cô không chịu mời người ta một bữa ăn thì có vẻ nói không xuôi.

 

Hơn nữa, nếu một bữa ăn đêm có thể làm cho mọi chuyện được huề, Sầm Trăn rất vui lòng thực hiện. Cộng thêm có Kiều Đinh Đinh làm bạn, không khí chắc sẽ thoải mái.

 

10 giờ tối là thời điểm quán đang bận rộn nhất, tầng dưới náo nhiệt ồn ào, càng làm nổi bật sự vắng lặng của phòng riêng trên tầng dành cho các đạo diễn và diễn viên nổi tiếng.

 

Nhưng có lẽ không phải phòng vắng lặng, mà là giữa Sầm Trăn và Mạnh Phạm Xuyên.

 

Hai người ngồi cách nhau một chỗ, không gần không xa, nói xa thì—

 

Sầm Trăn có thể cảm nhận rõ ràng khí chất cao ngạo khó với tới từ anh, hoàn toàn không hợp với nơi họ đang ngồi.

 

Quán ăn bình dân chú trọng vào hương vị, môi trường tất nhiên không được chăm chút kỹ lưỡng, dù là phòng riêng cũng chỉ được trang trí đơn giản. Sầm Trăn thấy Mạnh Phạm Xuyên ngồi xuống rồi đưa mắt nhìn quanh, ngượng ngùng hỏi: "Mạnh thiếu gia không quen với nơi này phải không?"

 

Đúng là lần đầu tiên Mạnh Phạm Xuyên đến một nơi bình dân như thế này để ăn, tiếng dầu xèo xèo trong chảo khi xào nấu, không khí tràn ngập mùi thơm cay nồng của các món ăn, cộng thêm tiếng gọi món của các phục vụ thỉnh thoảng vọng lại.

 

Đã quen ăn cao lương mỹ vị, thỉnh thoảng ngồi ở một nơi đậm chất dân dã thế này cũng có vài phần thú vị.

 

"Không sao." Mạnh Phạm Xuyên nhấp một ngụm trà, hỏi thờ ơ: "Bạn cô cũng là diễn viên sao?"

 

"Cô ấy là bạn học của tôi, nhưng giờ đã chuyển sang làm ca sĩ." Ngừng một chút, Sầm Trăn thăm dò nói: "Có lẽ anh đã từng thấy cô ấy trên tivi, quán quân Singing Star năm ngoái."

 

Hồi học đại học, thành tích diễn xuất của Kiều Đinh Đinh không tốt lắm, mỗi lần khoa tổ chức diễn kịch cô ấy chỉ được đóng những vai không nổi bật. Khi cô ấy thất vọng, Sầm Trăn luôn ở bên cạnh động viên, thấy cô ấy hát hay nên khuyến khích đi thi hát.

 

Sau đó cô ấy đoạt giải quán quân, tỏa sáng trên sân khấu ca nhạc, Sầm Trăn là fan lớn nhất của cô ấy, Kiều Đinh Đinh cũng luôn nói khi Sầm Trăn đóng phim sẽ hát nhạc phim miễn phí cho cô.

 

Tình bạn giữa họ trong cái giới thượng đội hạ đạp này thật hiếm có.

 

Nhưng Mạnh Phạm Xuyên nghe xong chỉ lắc đầu: "Tôi rất ít xem các chương trình giải trí."

 

"..." Sầm Trăn dường như hiểu ra: "Vì vậy mà tối nay Mạnh thiếu gia không đến buổi tiệc họ tổ chức cho anh phải không?"

 

Kiều Đinh Đinh nói đối phương đã đặc biệt mời nhiều người trong giới đến góp mặt, có lẽ Mạnh Phạm Xuyên không hứng thú với giới giải trí nên mới không đến tham dự.

 

Đối với suy đoán của cô, Mạnh Phạm Xuyên chỉ khẽ cười: "Cô Sầm, không phải ai tìm tôi tôi cũng gặp đâu."

 

Anh tất nhiên có tư cách nói những lời như vậy, chưa nói đến việc tập đoàn Á Loan có hoạt động kinh doanh rộng khắp toàn cầu, chỉ riêng địa vị của mấy vị trưởng bối trong gia tộc họ Mạnh ở Bắc Thành đã đủ khiến những người mới nổi phải vắt óc nghĩ cách làm quen với anh.

 

Huống chi là vị nhị công tử nhà họ Mạnh này - người mà không ai có thể chế ngự hay tác động, muốn gặp anh một lần đâu có dễ dàng như vậy?

 

Nhưng anh lại dễ dàng gặp Sầm Trăn.

 

Sầm Trăn thông minh đến mức không thể không nghe ra ẩn ý trong lời nói của anh, nhưng cô không muốn tự chuốc khổ vào thân bằng cách hỏi tại sao, trong cái giới này, đóng vai ngốc là một sự khôn ngoan, thu lại những tò mò không cần thiết có thể tránh được rất nhiều rắc rối.

 

Cô nâng chén trà lên kính: "Tôi dùng trà thay rượu, cảm ơn Mạnh thiếu gia đã giúp đỡ."

 

Những ngón tay trắng muốt chói mắt, ngừng một chút, Mạnh Phạm Xuyên cầm chén trà trước mặt lên: "Khách sáo rồi."

 

Sau vài câu trò chuyện, không khí lại rơi vào im lặng tạm thời, Sầm Trăn đành lấy điện thoại ra hỏi Kiều Đinh Đinh đã đến đâu, may là cô ấy nói đang đỗ xe dưới tầng, Sầm Trăn thở phào nhẹ nhõm, tiện tay đặt điện thoại lên bàn.

 

Nhưng không ngờ lại thu hút một cái liếc mắt của Mạnh Phạm Xuyên, anh nhẹ nhàng nói: "Bức ảnh chụp đẹp đấy."

 

Ban đầu Sầm Trăn không hiểu anh nói về bức ảnh nào, theo ánh mắt nhìn sang mới phát hiện đó là bức ảnh tự sướng mà cô đặt làm hình nền điện thoại trước đó.

 

Bức ảnh mà cô đã chỉnh sửa để xóa Mạnh Phạm Xuyên đi.

 

Sầm Trăn cười gượng một cái, vội giả vờ bình tĩnh cầm điện thoại lại: "...Cảm ơn."

 

"Xin lỗi xin lỗi! Kẹt xe nên đến muộn." Cửa phòng được đẩy ra, Kiều Đinh Đinh cuối cùng cũng đến đúng lúc tình huống đang ngượng ngùng.

 

Có thêm một người, không khí lập tức trở nên vui vẻ hơn, Sầm Trăn thậm chí cảm thấy cả hơi thở cũng nhẹ nhõm hơn, nói với Kiều Đinh Đinh: "Không sao, đang đợi cậu gọi món đây, mau vào đi."

 

Kiều Đinh Đinh tháo mũ và kính râm che chắn ra, thấy bên cạnh Sầm Trăn ngồi một người đàn ông xa lạ, đánh giá vài lần tò mò hỏi: "Khi nào quen được anh chàng đẹp trai thế này? Không giới thiệu một chút sao?"

 

Sầm Trăn vừa định mở miệng nói, Kiều Đinh Đinh như đột nhiên phát hiện ra điều gì đó, chỉ vào Mạnh Phạm Xuyên: "Khoan đã, tôi từng gặp anh..."

 

Sầm Trăn bèn thu lời lại, Kiều Đinh Đinh thường xuyên bay khắp cả nước, cũng tham dự nhiều tiệc tùng của giới thượng lưu, gặp Mạnh Phạm Xuyên là chuyện bình thường.

 

Nhưng giây tiếp theo, Sầm Trăn nghe thấy bạn thân cười hì hì nói câu gây sốc: "Ồ, anh không phải là người mà Trăn Trăn bảo tôi P—"

 

Sầm Trăn đầu óc trắng bệch, vội đá cô ấy một cái dưới bàn, Kiều Đinh Đinh bị đá nên chuyển hướng câu nói 180 độ: "...Phải vội vàng đến ăn đêm cùng sao?"

 

Sầm Trăn: ...

 

Mặc dù câu nói được chữa cháy vụng về, Sầm Trăn cũng không biết Mạnh Phạm Xuyên có nghe ra manh mối gì không, nhưng lúc này cô cũng chỉ có thể giả vờ như không có gì xảy ra và chuyển chủ đề, đưa thực đơn cho Mạnh Phạm Xuyên: "Mạnh thiếu gia, anh xem muốn ăn gì?"

 

Ánh mắt Mạnh Phạm Xuyên dừng lại giữa hai cô gái một lúc: "Các cô gọi đi, tôi không kén."

 

Kiều Đinh Đinh tính cách phóng khoáng, vừa rồi nhất thời không kiềm chế được miệng lưỡi, giờ phối hợp với Sầm Trăn nhận lấy thực đơn: "Vậy để tôi gọi nhé, các cậu không biết tôi đói đến mức nào đâu, tại cái anh họ Mạnh kia không đến, bạn tôi đã thu lại hết nấm truffle trắng Ý đã chuẩn bị sẵn rồi, keo kiệt thật."

 

Nói một tràng xong, Kiều Đinh Đinh mới chậm nửa nhịp phản ứng được điều gì đó, nhìn Mạnh Phạm Xuyên rồi lại nhìn về phía Sầm Trăn: "Cậu... vừa gọi anh ấy là gì?"

 

Sầm Trăn muốn kéo cũng đã không kéo được con ngựa hoang này lại, tuyệt vọng nhắm mắt lại: "Mạnh thiếu gia."

 

"Hả?" Kiều Đinh Đinh từ từ đờ người ra, ngừng một chút, vẫn còn ôm một tia hy vọ

 

"Hả?" Kiều Đinh Đinh từ từ đờ người ra, ngừng một chút, vẫn còn ôm một tia hy vọng hỏi: "... Mạnh thiếu gia nào vậy?"

 

"Mạnh Phạm Xuyên." Giọng người đàn ông chủ động chen vào, tự giới thiệu: "Xin lỗi, tối nay đã khiến cô Kiều không được ăn nấm truffle."

 

Kiều Đinh Đinh: "..."

 

Lúc này Kiều Đinh Đinh làm sao còn tâm trí nghĩ đến nấm truffle nữa, trong đầu lập tức nhớ lại những lời bạn bè nói về Mạnh Phạm Xuyên tối nay, mồ hôi lạnh cứ thế túa ra—

 

"Đám công tử thế hệ hai ở Bắc Thành sợ nhất chính là anh ta."

 

"Mạnh Phạm Xuyên từng sợ ai chứ? Thiên vương lão tử đến cũng có thể bị anh ta đuổi đi."

 

"Năm ngoái đội đua của anh ta tham gia F1 ở Abu Dhabi xảy ra xung đột với mấy người Anh, người cầm đầu còn là một tay đua khá có tiếng của Anh, chỉ vì nói một câu 'Chinese porky man' bị Mạnh Phạm Xuyên biết được, các cậu đoán xem chuyện gì xảy ra?"

 

"Hôm đó yên ắng không có chuyện gì, ngày hôm sau người kia không hiểu sao đột nhiên bị thương phải rút lui, nhà đầu tư của đội đua đối phương đích thân tìm đến Mạnh Phạm Xuyên xin lỗi."

 

"Cậu bảo tôi tin đây là trùng hợp? Ma mới tin."

 

"Hai anh em nhà đó đều không phải người dễ chọc, anh cả làm việc ít nhất còn giữ thể diện nhà giàu, còn em hai tính cách sắc bén kiêu ngạo, chuyên môn một kiểu tùy tâm sở dục."

 

...

 

Một vị công tử kiêu ngạo như vậy, vài phút trước Kiều Đinh Đinh đã khiêu khích gọi thẳng anh ta là—

 

Cái anh họ Mạnh kia.

 

Bây giờ đương sự đang ở ngay trước mắt mình, Kiều Đinh Đinh nuốt nước bọt, đột nhiên có cảm giác bi thương rằng sau khi ăn xong bữa đêm này sẽ đi đến tận cùng sự nghiệp.

 

Khủng hoảng nghề nghiệp nghiêm trọng như vậy, Kiều Đinh Đinh thấy cần phải nhanh chóng báo tình hình cho quản lý. Vì vậy một mặt cô cười ha ha: "Không có không có, sao có thể chứ, thực ra tôi đang ăn kiêng, cũng không thích ăn mấy thứ đó, chỉ nói cho vui thôi."

 

Mặt khác lén bấm điện thoại phát ra tiếng chuông, giả vờ nghe điện: "Bây giờ à? Được rồi, vậy tôi qua ngay."

 

Cô tiếc nuối nói với Sầm Trăn và Mạnh Phạm Xuyên: "Xin lỗi nhé, quản lý của tôi đột nhiên có việc gấp cần tôi, bữa này tôi mời, chúng ta hẹn lần sau nhé."

 

Sầm Trăn không ngờ Kiều Đinh Đinh đột nhiên đến một màn như vậy, chưa kịp hoàn hồn, người kia đã như con thỏ ranh ma ôm túi lẻn ra khỏi phòng.

 

Lại chỉ còn cô.

 

Sự thả lỏng của Sầm Trăn trong chốc lát lại căng lên, theo bản năng nhìn về phía Mạnh Phạm Xuyên, vừa hay chạm phải ánh mắt của anh—

 

Người đó nhìn cô bằng đôi mắt lười biếng, ánh mắt tuy thờ ơ nhưng không hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm.

 

Sầm Trăn lập tức tránh ánh mắt, mím môi ho một tiếng, tách một đôi đũa đưa cho Mạnh Phạm Xuyên: "Vậy chúng ta ăn thôi."

 

Bữa ăn đêm cuối cùng vẫn chỉ có hai người họ, mối quan hệ nửa sống nửa chín ngồi cùng nhau luôn khiến người ta có chút ngượng ngùng vi diệu, Sầm Trăn cúi đầu im lặng ăn, thỉnh thoảng nhìn Mạnh Phạm Xuyên một cái, dường như anh thiếu hứng thú, chỉ nếm thử vài món rau.

 

Cô bèn hỏi: "Sao vậy, không hợp khẩu vị của anh sao?"

 

Mạnh Phạm Xuyên: "Tôi không ăn hải sản."

 

Nhưng những món Kiều Đinh Đinh gọi hầu hết đều là hải sản, quán Sinh Ký cũng nổi tiếng vì làm hải sản ngon.

 

Sầm Trăn vội lấy thực đơn đưa cho Mạnh Phạm Xuyên: "Vậy anh gọi món khác đi."

 

"Không cần đâu." Giọng Mạnh Phạm Xuyên nhạt nhẽo: "Tôi không đói."

 

Sầm Trăn khựng lại, ngẩn ngơ nhìn anh—

 

Nếu không nhầm thì, lúc trước trên xe vị công tử này rõ ràng nói anh hơi đói.

 

Sao bây giờ lại...

 

Sầm Trăn lập tức hiểu ra, mục đích của anh chưa bao giờ là ăn đêm.

 

Từ lần trước anh hẹn cô ăn cơm, Sầm Trăn đã nhạy bén nhận ra ý đồ của anh, cô đã tránh được lần đó, nhưng vẫn không tránh được lần này.

 

Những "ngoại lệ" ẩn ý mà rõ ràng của anh, nếu không mang theo ý đồ, làm sao một công tử thế gia cao ngạo lại có thể ba lần bốn lượt dành thời gian cho một người bình thường như cô.

 

Ấn tượng của Sầm Trăn về Mạnh Phạm Xuyên không xấu, có lẽ là vì cách anh tiếp cận rất tôn trọng, rất có chừng mực, hoặc có lẽ—

 

Anh có một khuôn mặt có sức hấp dẫn.

 

Một dung mạo tốt luôn khiến người ta cộng điểm, Sầm Trăn thừa nhận, nhan sắc của Mạnh Phạm Xuyên quả thực có bản lĩnh lừa gạt trái tim người khác.

 

Chỉ là Sầm Trăn không còn là cô gái mười bảy mười tám, sau khi tốt nghiệp đã gặp quá nhiều đàn ông với đủ loại bộ mặt, cô nhìn tất cả những điều này quá tỉnh táo.

 

Những cám dỗ vật chất muôn hình muôn vẻ, những lời hứa hẹn giả dối rỗng tuếch, đùa giỡn những cô gái xinh đẹp trong lòng bàn tay, là việc mà những công tử hoa hoa này lấy làm thú vui không biết mệt mỏi.

 

"Mạnh thiếu gia—" Sầm Trăn cụp mắt xuống, đang định nói thẳng với Mạnh Phạm Xuyên cho rõ ràng thì điện thoại của anh reo lên.

 

Mạnh Phạm Xuyên không tránh Sầm Trăn, trực tiếp bấm nghe, đối phương không biết nói gì, anh đáp: "Tôi đang ở ngoài."

 

Một lúc sau, anh đột nhiên cúi đầu cười: "Trùng hợp thế."

 

"Được."

 

Cúp điện thoại, Mạnh Phạm Xuyên đứng dậy nói: "Đi thôi, chúng ta sang bên cạnh chào hỏi."

 

Sầm Trăn khựng lại một chút, đứng dậy theo hỏi: "Chào hỏi ai?"

 

Hai người cùng đi ra cửa, vừa mở cửa phòng ra, bên ngoài có hai bóng người một nam một nữ đi qua, Sầm Trăn nhanh chóng nhận ra người đàn ông mặc áo khoác đội mũ là Tạ Khánh Tông.

 

Chưa kịp hoàn hồn, Mạnh Phạm Xuyên đã bắt tay với Tạ Khánh Tông: "Đạo diễn Tạ."

 

Ban đầu Tạ Khánh Tông không phát hiện ra Sầm Trăn, mãi đến khi Mạnh Phạm Xuyên chủ động giới thiệu: "Đây là cô Sầm, ngài đã gặp rồi."

 

Tạ Khánh Tông ngạc nhiên một chút, cười sảng khoái: "Xem ra Mạnh thiếu gia hành động còn nhanh hơn cả tôi."

 

Nói xong ông lại nhìn về phía Sầm Trăn: "Ban đầu tôi cũng định tìm cô Sầm vào ngày mai, hôm nay đã gặp rồi, vậy cùng ăn tối nhé."

 

...tìm cô?

 

Xác định không nghe nhầm câu nói này, trái tim Sầm Trăn đập dữ dội.

 

Được Tạ Khánh Tông tìm có ý nghĩa gì cô rất rõ ràng, lúc này đối phương nhiệt tình mời, dù vẫn đang trong trạng thái ngỡ ngàng khó tin, cô cũng không quên bình tĩnh gật đầu: "Vâng."

 

Bốn người chuyển sang phòng riêng lớn hơn, trên đường đi, Mạnh Phạm Xuyên giới thiệu với Sầm Trăn người phụ nữ còn lại: "Đây là trợ lý của tôi, bà Ôn Tuệ."

 

Ôn Tuệ đã chú ý đến Sầm Trăn từ lúc họ trò chuyện lúc nãy, lúc này mỉm cười chào hỏi cô xong, khẽ hỏi Mạnh Phạm Xuyên bằng tiếng Quảng: "Quen cô gái này khi nào vậy?"

 

Mẹ của Mạnh Phạm Xuyên là người Hong Kong, sau khi Hong Kong về với Trung Quốc năm 97, vì nhiều lý do, lão gia tử nhà họ Mạnh để cha Mạnh Phạm Xuyên kết hôn với tiểu thư nhà Trang - một gia tộc thư hương nổi tiếng ở Hong Kong, trở thành sự kiện gây chấn động hai bờ thời đó, sản nghiệp nhà họ Mạnh cũng nhờ đó mà nhanh chóng nổi danh trên đảo Hong Kong.

 

Tuy sau khi kết hôn thường trú ở Bắc Thành, nhưng ba anh em nhà họ Mạnh từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường đa ngôn ngữ, mỗi dịp Tết đến thăm ông ngoại ở Hong Kong đều nói tiếng Quảng rất trôi chảy.

 

Mạnh Phạm Xuyên chậm rãi bước đi, không đáp lời Ôn Tuệ.

 

Nhưng Ôn Tuệ liếc nhìn Sầm Trăn đang đi cùng Tạ Khánh Tông phía trước, lòng tò mò không nguôi: "Khuya khoắt ra ngoài ăn đêm với người ta, sao vậy, thích cô ấy à?"

 

Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!

 

Mạnh Phạm Xuyên bị hỏi mà bật cười, ánh mắt vô thức rơi xuống bóng lưng Sầm Trăn, vài giây, như đang suy nghĩ xem nên trả lời Ôn Tuệ thế nào.

 

Nhưng anh không biết rằng—

 

Kiều Đinh Đinh là người Quảng Đông, Sầm Trăn ở cùng phòng ký túc với cô ấy suốt bốn năm đại học, ngày nào cũng nghe cô ấy gọi điện tâm sự với gia đình, nghe mãi thành quen, gần như không có rào cản trong việc nghe hiểu tiếng Quảng thông thường.

 

Lúc này, Sầm Trăn im lặng bước đi phía trước, tuy không cố ý nghe trộm, nhưng cô cũng muốn biết, vị công tử này sẽ đưa ra câu trả lời gì.

 

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team