Thực ra Sầm Trăn không hề có ý định nghe trộm, nói cho cùng, đây vốn là câu hỏi không cần thiết phải đặt ra.
Làm sao Mạnh Phạm Xuyên có thể thích cô chứ?
Họ mới chỉ gặp nhau vài lần, dù trên đời có chuyện một ánh mắt đã si mê, nhưng Sầm Trăn không nghĩ điều đó sẽ xảy ra với những người đàn ông giàu có quyền thế như anh.
Tình cảm của họ là chuyện rất phức tạp, liên quan đến quyền lợi, địa vị, xuất thân và nhiều yếu tố khác. Với những người có địa vị như họ, tình yêu quá rẻ mạt, chỉ là thú vui tiêu khiển lúc rảnh rỗi, muốn họ gánh vách trách nhiệm thật sự rất khó.
Quả nhiên, chỉ sau hai giây, Sầm Trăn nghe thấy giọng nói trầm thấp vọng lại từ phía sau: "Không hiểu cô đang nói gì."
Anh kéo dài giọng uể oải, thậm chí còn lười trả lời, chỉ một câu giả ngốc đã cho qua chuyện.
Tất nhiên Sầm Trăn cũng chẳng hy vọng gì, có thể nói cô đã nghe được câu trả lời nằm trong dự đoán. Cô cúi đầu, câu cuối cùng nghe được trước khi vào phòng riêng với Tạ Khánh Tông là của Ôn Tuệ.
"Nhị thiếu." Cô ta ý vị sâu xa, như đang nhắc nhở: "Bắc Thành của cậu vẫn còn rắc rối chưa giải quyết xong."
Cuộc đối thoại kết thúc tại đây. Sau khi vào phòng mới, Mạnh Phạm Xuyên nói đi hút thuốc ở ban công rồi tạm rời đi. Ôn Tuệ chủ động tiến lên kéo ghế cho Tạ Khánh Tông, hàn huyên: "Bình thường ông cũng làm việc muộn thế này sao?"
Giọng tiếng Phổ thông của Ôn Tuệ không chuẩn lắm, có thể nghe ra âm điệu Hong Kong. Sầm Trăn lơ đãng nghe, vô tình ngước mắt nhìn về phía ban công, bóng dáng chàng trai trẻ ẩn hiện trong màn đêm mờ ảo, khói trắng lượn lờ, anh mân mê chiếc bật lửa trong tay, trông có vẻ hứng thú lan man.
Sầm Trăn chợt nhớ đến "rắc rối" mà Ôn Tuệ vừa nhắc đến.
Có phải anh đang phiền não vì rắc rối đó không?
"Tiểu Sầm." Giọng Tạ Khánh Tông kéo sự chú ý của Sầm Trăn trở lại, "Nào, uống trà đi."
Đạo diễn đích thân rót trà, Sầm Trăn vội cúi người đón lấy: "Cảm ơn đạo diễn Tạ, để em tự làm được rồi."
Tạ Khánh Tông rất thích những người mới khiêm tốn như vậy, nhìn cô rồi nói: "Sầm Trăn à, vai diễn trong 'Trượt Ngã' tạm thời không thể cho em được."
Động tác rót trà của Sầm Trăn khựng lại: "Vậy đạo diễn tìm em là..."
"Chắc em cũng biết năm nay Lễ hội Trượt tuyết Quốc tế được tổ chức ở thành phố Minh Châu, lãnh đạo bên đó rất coi trọng, đã quay mấy phiên bản video quảng bá nhưng đều không hài lòng." Tạ Khánh Tông chậm rãi nói, "Bây giờ họ tìm đến Trung Thị, Trung Thị tìm đến tôi, và tôi cần một diễn viên - chính là em."
Sầm Trăn chưa kịp phản ứng, mím môi hỏi: "Video quảng bá ạ?"
Tạ Khánh Tông tưởng Sầm Trăn chê, liền giải thích: "Đây là sự kiện thi đấu quốc tế, video quảng bá sẽ được phát trên các nền tảng truyền thông toàn cầu, đối với người mới như em, đây là cơ hội lộ diện rất tốt."
Sầm Trăn hiện giờ ngay cả đoàn phim nhỏ hạng 18 cũng không vào được, làm sao có thể chê video quảng bá do Mạnh Khánh Sơn chỉ đạo. Chỉ là dự án này do Trung Thị sản xuất, cô ngập ngừng một chút rồi mạnh dạn hỏi: "Sao đạo diễn lại chọn em ạ?"
Tạ Khánh Tông cười chỉ về phía Mạnh Phạm Xuyên không xa: "Vậy em phải cảm ơn Mạnh thiếu rồi."
Nếu không phải lúc đầu Mạnh Phạm Xuyên nhặt được hồ sơ của Sầm Trăn, ông cũng không có cơ hội phát hiện ra viên ngọc quý bị che lấp ánh sáng này.
Nhưng sau khi nghe ông nói vậy, ánh mắt Sầm Trăn khẽ thay đổi, hy vọng trong lòng cuối cùng cũng tan biến.
Cô tưởng Tạ Khánh Tông nhìn trúng diễn xuất của mình, thực lực của mình, hóa ra vẫn là vì Mạnh Phạm Xuyên.
Bảo sao lúc hai người vừa gặp nhau, anh lại nói câu - "Xem ra Mạnh thiếu hành động còn nhanh hơn cả tôi."
Anh là ông chủ, chắc hẳn đã sớm biết chuyện này.
"Đang nói gì thế?" Mạnh Phạm Xuyên lúc này từ ban công trở về, tiện miệng hỏi.
Ôn Tuệ đang nghe bát quái nghe dở, cũng tưởng chuyện này là do Mạnh Phạm Xuyên làm mối, cười với anh: "Đang nói về việc cô Sầm quay video quảng bá cho chúng ta."
Mạnh Phạm Xuyên không nói gì, ngồi xuống nhìn Sầm Trăn nhạt nhẽo: "Cô Sầm đã đồng ý chưa?"
Ánh mắt Tạ Khánh Tông cũng theo đó nhìn sang, hỏi cô: "Sao rồi?"
Tâm trạng của Sầm Trăn trong mười mấy phút ngắn ngủi như tàu lượn siêu tốc, khi biết Tạ Khánh Tông muốn tìm mình thì không kìm được phấn khích và vui mừng, nhưng sau đó lại biết không phải hợp tác phim điện ảnh. Tất nhiên, video quảng bá cũng là cơ hội cực tốt, nhưng nó lại liên quan đến người đàn ông bên cạnh.
Sầm Trăn muốn nắm bắt mọi cơ hội có thể, nhưng nếu cơ hội này giống như việc phải chiều lòng Thẩm Trạch Sinh thì mới có được, vậy những ngày qua cô kiên trì có ý nghĩa gì?
Sầm Trăn tâm tình phức tạp, ngập ngừng một lúc mới nói: "Em có thể suy nghĩ một chút không ạ?"
"Dĩ nhiên là được, nhưng thời gian gấp lắm, phải nhanh lên." Tạ Khánh Tông nói, "Đầu tháng sau chúng tôi sẽ khởi quay ở Minh Châu rồi."
"Vâng."
Tạ Khánh Tông lát nữa còn phải về trường quay chỉ đạo, bữa đêm này không ăn lâu lắm. Ông nói sơ qua với Ôn Tuệ về một số ý tưởng và kế hoạch cho video quảng bá, tuy chỉ vài câu nhưng Sầm Trăn nghe ra đó là một ý tưởng rất tuyệt vời.
Một khi tin tức này được tung ra, diễn viên tranh nhau đến sẽ không phải số ít.
Sầm Trăn rất mâu thuẫn, mãi đến khi Tạ Khánh Tông ăn xong rời đi vẫn còn tâm bất tại yên.
"Khi em suy nghĩ xong có thể liên hệ trực tiếp với cô Ôn hoặc Mạnh thiếu, họ sẽ ký hợp đồng với em." Trước khi đi Tạ Khánh Tông còn dặn dò Sầm Trăn.
Sầm Trăn đáp: "Vâng, tạm biệt đạo diễn."
Tạ Khánh Tông là do Ôn Tuệ tự lái xe đến đón, giờ đương nhiên cũng phải lái xe đưa ông về trường quay. Hai người vừa đi, trong phòng riêng lại chỉ còn Mạnh Phạm Xuyên và Sầm Trăn. Dù không gian rất rộng nhưng Sầm Trăn không hiểu sao lại cảm thấy gò bó, ngay cả không khí cũng trở nên loãng đi.
Cô thầm hít một hơi, chủ động đứng dậy cáo từ: "Không còn sớm nữa, thiếu gia Mạnh, tôi phải về rồi."
Mạnh Phạm Xuyên ừm một tiếng, nhưng lại hỏi sang chuyện khác: "Tôi có thể biết, cô Sầm e ngại điều gì về việc quay video quảng bá không?"
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Sầm Trăn bị anh hỏi đột ngột, không biết trả lời sao.
Dù sao cô cũng không thể thành thật nói: E ngại lớn nhất chính là anh.
Nhận lấy ưu đãi từ giới tư bản để bước vào cuộc chơi này, Sầm Trăn không thể rút lui an toàn. Cô đã đắc tội một Thẩm Trạch Sinh, nếu lại đắc tội thêm một Mạnh Phạm Xuyên, con đường diễn viên này còn có thể đi tiếp được không, không ai biết cả.
Thật mỉa mai, cô học hành chăm chỉ bốn năm, cuối cùng số phận vẫn nằm trong tay những kẻ có tiền này.
Sầm Trăn không thể trả lời, chỉ có thể mỉm cười nhẹ với anh: "Thiếu gia Mạnh không thể cho tôi cơ hội suy nghĩ sao?"
Hai người im lặng đối diện nhau vài giây, Mạnh Phạm Xuyên gật đầu, quay lại chủ đề ban đầu: "Hình như ở đây không dễ đón xe."
Sầm Trăn khéo léo từ chối: "Không sao đâu, tôi đã gọi được xe rồi."
Cô gái trước mắt rõ ràng đã nâng sự phòng bị lên mức cao nhất, Mạnh Phạm Xuyên khựng lại, khẽ nhếch một bên môi, uể oải đứng dậy: "Được."
Anh thậm chí không nói thêm một câu nào nữa, không tìm bất kỳ lý do đường hoàng nào, trực tiếp đứng dậy rời khỏi phòng.
Sầm Trăn nhìn bóng lưng anh biến mất ngẩn người một lúc, chợt nảy ra một ý nghĩ -
So với Thẩm Trạch Sinh, Mạnh Phạm Xuyên, "đại gia" này dường như chưa bao giờ ép buộc hay dụ dỗ cô làm gì cả.
Khi nhận ra mình đang gắn nhãn ưu điểm cho Mạnh Phạm Xuyên, Sầm Trăn không khỏi vỗ vỗ đầu, mình đang so sánh cái gì chứ? So sánh nhiều đến mấy cũng không thay đổi được bản chất chung của họ.
Bất quá chỉ là có người diễn trực tiếp, có người nấu ếch trong nước ấm, kiên nhẫn hơn mà thôi.
Mười một rưỡi đêm, Sầm Trăn một mình rời khỏi quán Sinh Ký.
Gần khu căn bản phim trường quả thật khó đón xe, Sầm Trăn đang định mở ứng dụng xem có tài xế nào gần đây không thì đột nhiên từ đối diện vọng lại hai tiếng còi xe.
Sầm Trăn theo bản năng ngẩng đầu, mới phát hiện xe của Kiều Đinh Đinh vẫn đỗ đối diện chưa đi.
Cô ngẩn người, nhận ra cô bạn thân đang gọi mình qua đường, vội vàng băng qua đường lên xe: "Cậu không phải có việc đi rồi sao?"
"Đi gì chứ." Kiều Đinh Đinh uống một ly trà chanh: "Lúc nãy tớ chẳng phải sợ mình nói sai lời đắc tội vị thiếu gia kia, vội vã ra ngoài báo cáo với người quản lý của tớ, xem có cần chuẩn bị trước gì không à."
Sầm Trăn bị cô ấy chọc cười: "Người ta đâu phải người nhỏ nhen như vậy."
"Hiểu rõ anh ta lắm nhỉ?" Kiều Đinh Đinh nháy mắt: "Tớ còn chưa hỏi cậu đấy, từ khi nào quen anh ta vậy? Sao lại nghĩ đến việc dẫn anh ta đi ăn đêm?"
Sầm Trăn nhớ lại những thăng trầm của cả buổi tối, dựa vào ghế thở dài: "Còn không phải vì cậu."
Kiều Đinh Đinh: "Hả?"
Sầm Trăn kể sơ về quá trình quen biết Mạnh Phạm Xuyên và những chuyện xảy ra tối nay, Kiều Đinh Đinh biết cô đã vì mình mà bôn ba cả đêm, cười ha hả: "Tớ đâu dễ bị người ta rót rượu say đến thế, có phải cậu lo lắng quá không?"
"Có lẽ vậy." Sầm Trăn không phủ nhận sự lo lắng thái quá của mình, cô cúi đầu im lặng một lúc, nhẹ giọng: "Năm đại học năm tư, tớ từng bị Thẩm Trạch Sinh ép rượu trong một bữa tiệc."
"Lúc đó tớ không biết từ chối, cũng không biết phải từ chối thế nào, nhưng tớ rất may mắn, khi không biết phải làm sao có người đã giúp tớ."
"Nhưng may mắn đâu phải lúc nào cũng có, tớ chỉ hy vọng, dù cho tớ có hơi lo lắng quá, vạn nhất cậu bị anh ta rót rượu, tớ có thể trở thành may mắn của cậu."
Kiều Đinh Đinh nghe xong cảm động trong lòng, nghiêng người ôm lấy Sầm Trăn: "Tớ biết cậu tốt với tớ mà."
Cô cố tình làm vẻ cảm động đến phát khóc, khiến Sầm Trăn phải cười: "Đừng diễn nữa."
"Ồ." Kiều Đinh Đinh lại hí hí ha ha ngồi thẳng lên, chống cằm hỏi: "Chuyện này tớ thật sự chưa nghe cậu kể, thế sau đó sao? Cậu không có chút gì với người đã giúp cậu à?"
Chuyện gì cơ?
Đêm đó Sầm Trăn bị Thẩm Trạch Sinh lấy đủ lý do rót rượu, bản thân cô vốn không có sức chịu rượu, uống vài ly đã lên mặt, đầu nặng chân nhẹ người choáng váng, khó khăn lắm mới tìm được cớ đi toilet rửa mặt cho tỉnh táo, nhưng lại gục trên bồn rửa nôn đến trời đất quay cuồng.
Lúc đó cô thật chật vật, tay áo bị nước làm ướt, miễn cưỡng bám vào mặt bàn, đứng còn không vững.
Người đàn ông ấy xuất hiện đúng vào lúc đó.
Sầm Trăn đã không còn nhớ được giọng nói của anh ta, chỉ nhớ lúc đó anh ta đưa cho một gói khăn giấy có mùi thơm rất dễ chịu, nhạt giọng nói: "Con gái uống ít rượu thôi."
Sau đó gọi một nữ phục vụ trong phòng VIP đến dặn dò: "Không cần vào nữa, đưa cô ấy lên phòng trên nghỉ ngơi."
Khi Sầm Trăn lơ mơ ngẩng đầu lên, người đàn ông đã rời đi.
Sầm Trăn không biết anh ta là ai, có lẽ là một trong những vị khách trong bữa tiệc đêm đó? Dù sao nữ phục vụ kia cũng nhanh chóng đỡ cô lên một căn phòng suite rất sang trọng ở tầng trên.
Đến khi Sầm Trăn tỉnh dậy nửa đêm, bữa tiệc dưới lầu đã tan từ lâu, cô cũng không gặp lại người đàn ông đã giúp cô giải vây ấy nữa.
Như một giấc mơ mơ hồ sau cơn say, Sầm Trăn sau này thường nhớ lại, nhưng không còn nhớ nổi giọng nói của anh ta, dáng vẻ của anh ta.
Điều duy nhất thật sự khắc trong ký ức, chính là gói khăn giấy có mùi thơm đặc biệt ấy, và căn phòng số 222 đó.
"Chẳng có gì xảy ra cả." Sầm Trăn hít một hơi, hàng mi dày phủ xuống đôi mắt, "Tớ thậm chí không biết anh ta là ai."
Thậm chí sau đó Sầm Trăn đã mua hết tất cả các thương hiệu trên thị trường, cũng không mua được khăn giấy có mùi thơm giống vậy.
"Cậu không biết anh ta là ai, nhưng biết Mạnh Phạm Xuyên mà." Kiều Đinh Đinh cười bí hiểm: "Thiếu gia Mạnh cũng rất nhiệt tình với cậu đấy."
Hai chữ "nhiệt tình" Kiều Đinh Đinh nhấn rất mạnh, Sầm Trăn làm sao không nghe ra ý tứ của cô ấy, quay sang nhìn: "Cậu muốn nói gì?"
Kiều Đinh Đinh giàu kinh nghiệm: "Rất rõ ràng mà, anh ta có ý với cậu."
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Ngay cả bạn thân cũng nghĩ vậy, Sầm Trăn hiểu không phải do mình nhạy cảm. Cô nghĩ đến video quảng bá của đạo diễn Tạ, cúi đầu thở dài: "Nhưng tớ không có ý với anh ta."
"Phải phải phải, cậu chỉ có ý với cậu nhóc Tống Vọng thôi mà."
Đang nói thì điện thoại của cả hai đồng thời vang lên, là thông báo đẩy từ Weibo.
Kiều Đinh Đinh liếc qua, lập tức vuốt mở màn hình, hào hứng báo với Sầm Trăn: "Tôi thài! Cái tin đồn tình ái giữa tiểu sinh mới nổi và nữ diễn viên nổi tiếng mấy ngày trước trên mạng đã bị lộ rồi, ha ha, để xem thử thằng xui xẻo nào bị chụp được nào."
Sự thực chứng minh, ngôi sao cũng ăn dưa lê*, lại còn là ăn dưa trực tuyến đầu tiên.
(*dưa lê: tin đồn)
Sầm Trăn không hứng thú với những chuyện bát quái này, cô dựa vào cửa sổ xe nghĩ về chuyện video quảng bá, mãi sau mới phát hiện sự im lặng khác thường trong xe, quay sang, đụng phải ánh mắt của Kiều Đinh Đinh đang nhìn mình.
Sầm Trăn bị nhìn thấy khó hiểu: "Sao thế?"
Kiều Đinh Đinh hé miệng, muốn nói, nhưng thực sự không nói nổi.
Vẻ muốn nói lại thôi của cô ấy khiến Sầm Trăn mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, cô lập tức lấy điện thoại ra, click vào tin nhắn vừa được Weibo đẩy.
Quả nhiên, phía sau chủ đề trên cùng có kèm chữ "Bùng nổ" màu đỏ —
#Khương Viên và Tống Vọng thân mật ra vào căn hộ#
77 Chương