"Anh có hút thuốc không?"
"...Gì cơ?"
"Tôi hỏi anh có hút thuốc không?" "À, không... không ạ."
"Khả năng uống rượu của anh thế nào?"
"Cái đó... tôi cũng không..."
Hee Joo theo phản xạ trả lời những câu hỏi dồn dập. Có lẽ vì những câu hỏi này chẳng liên quan gì đến vụ tống tiền nên cô đã hạ thấp cảnh giác.
"Anh đã kết hôn chưa?"
"Có... không, không phải vậy..."
Giọng anh ta lạnh lùng và đều đều như người dẫn chương trình thời sự. Chính vì thế mà những từ ngữ anh thốt ra càng trở nên đột ngột.
Hee Joo tưởng mình không hiểu vì không quen với thuật ngữ chuyên môn.
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Làm sao có thể chứ, một phát ngôn viên Nhà Xanh lại... không thể nào...
Hee Joo há hốc miệng như con cá, hoàn toàn không thốt nên lời.
Từ khi cô biết đến anh, Baek Sa Eon luôn là một học sinh gương mẫu và đoan chính. Mỗi năm dù khối lớp có thay đổi, trường học có khác, anh vẫn luôn là đại diện của một tổ chức nào đó, chưa từng vắng mặt.
Hành động duy nhất "lệch chuẩn" của anh có lẽ là khi mới ngoài 20 tuổi, đột nhiên trở thành phóng viên chiến trường, chu du khắp các vùng xung đột như Tikrit, Fallujah, Erbil.
Chính vì anh là người đàn ông được mọi người ngưỡng mộ nên những lời lẽ thiếu lịch sự này khiến người ta cảm thấy khó chịu.
"Đồ biến thái, tôi đang hỏi anh đấy."
"Gì cơ? Ai đang gọi ai là biến thái thế?"
"Dùng những tấm ảnh rẻ tiền để tưởng tượng, quấy rối, còn vu khống vợ tôi, anh có biết đây đã cấu thành tội dâm ô qua phương tiện truyền thông không?"
"Tấm ảnh rẻ tiền gì chứ!"
Để chụp được tấm ảnh đó, tôi đã phải vất vả biết bao nhiêu...!
"Đe dọa cũng phải có trình độ chứ." Giọng nói vốn đơn điệu bỗng trở nên như đang chế giễu.
"Vậy nên đừng có quấy rầy nữa, trông thật nhàm chán."
Đúng lúc đó, đồng hồ hẹn giờ vang lên.
Nên cúp máy thôi, phải cúp máy...!
"Đừng làm những việc vô ích sẽ bị vạch trần ngay. Nếu muốn đe dọa tôi, hãy điều tra kỹ về lai lịch của tôi đã. Cô ấy trong sạch đến mức nào, tôi hiểu rõ nhất, đừng có tùy tiện lôi kéo."
Đúng lúc đó, nút bấm đã được ấn xuống. Anh là chồng danh nghĩa, anh biết được những gì chứ...!
"Vậy hãy xác nhận xem đùi đó có phải là ảnh rẻ tiền không!"
Sau khi hét lên như vậy, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh, Hee Joo chợt tỉnh táo lại.
Ah, khoan đã. Không đúng rồi...! Thật sự không đúng rồi...!
Ngón tay vội vàng ấn nút kết thúc cuộc gọi bỗng cứng đờ. Xong rồi, hoàn toàn xong rồi...!
Cuộc gọi thứ hai_mp3. Có điều gì đó đã sai nghiêm trọng.
"Tiền bối, chúng ta đã bắt được tín hiệu!" Trợ lý Park đột ngột đẩy cửa, hào hứng thò đầu vào.
Ánh đèn bàn chiếu sáng bàn làm việc và cảnh đêm thành phố, văn phòng thứ hai lạnh lẽo và hiện đại hoàn toàn phù hợp với phong cách của Baek Sa Eon.
"Tuy chỉ là phạm vi ước chừng, nhưng đoán là ở khu vực Yeongdeungpo, Seocho, Gangnam, Songpa. Việc kéo dài thêm vài giây đã có tác dụng, tiền bối!"
Ah, phải rồi. Nhưng Baek Sa Eon chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại vừa ngắt kết nối. Dù khuôn mặt có nhăn nhẹ, vẫn cứng như một bức tượng thạch cao.
"Ừm, tiền bối?"
"Nói thêm một câu với tên đó, tôi càng thêm bực mình."
"Gì ạ? Em... em sao?" Người đàn em bị chỉ trích trước đó lập tức đứng thẳng người.
"Sao lại dám dùng tấm ảnh đó để nhắc đến Hee Joo, thật không thể hiểu nổi." Người đàn ông không biểu cảm chỉ vỗ nhẹ vào điện thoại bằng lòng bàn tay.
Lãnh địa vốn yên tĩnh và vững chãi dường như đang dần lung lay. Đối với Baek Sa Eon, người luôn kiểm soát chặt chẽ và dẫn dắt cuộc sống của mình, sự xung động này gần như là một sự khó chịu.
"Khi tôi hỏi hắn đã kết hôn chưa, trong thoáng chốc hắn đã đổi giọng."
"Gì cơ?"
"Câu nói đầu tiên khi người ta trong tình huống khẩn cấp mới là lời nói thật lòng."
Baek Sa Eon vuốt ve cằm đã trở nên thô ráp của mình.
"Hắn có thể là người đã có vợ. Nhưng gần đây có thể đã ly hôn hoặc đang cân nhắc ly hôn vì cuộc sống hôn nhân không như ý. Chúng ta sẽ điều tra từ góc độ này."
"Vâng."
"Thêm nữa, tìm những người đàn ông gần đây mới mua xe hoặc sửa xe."
Trợ lý Park gật đầu như đang nhập dữ liệu vào não.
"Khi được hỏi về vấn đề tình dục, hắn tỏ ra khá hoảng loạn. Có thể có một số mặc cảm nào đó. Kiểm tra hồ sơ tội phạm tình dục của hắn và các trang web ngầm."
"Rõ."
Trợ lý Park nhanh chóng nhận ra tâm trạng của cấp trên đang rất không vui. Baek Sa Eon càng tức giận lại càng tỏ ra bình tĩnh. Park Do Jae nhìn thấy cây bút bị bóp méo vô hình trong tay anh, nhưng giả vờ không thấy và cúi đầu xuống.
Anh ta phát hiện một khung ảnh cũ hoàn toàn không phù hợp với không gian kim loại này. Bức ảnh hoàng hôn. Dù chỉ nhìn qua, chất lượng cũng rất tệ. Park Do Jae không khỏi nghiêng đầu, tự hỏi đây là gu thẩm mỹ gì.
"Còn nguồn gốc tấm ảnh đó..." Baek Sa Eon đang trưng ra tấm ảnh bị phơi bày, đột nhiên dừng lại.
'Anh không biết trên đùi Hong Hee Joo có dấu hiệu đặc biệt sao?' 'Là anh không quan tâm, hay chưa bao giờ nhìn kỹ?'
Nghĩ đến giọng nói méo mó đó, anh ta chợt cảm thấy một cảm giác xa lạ dâng trào trong lòng. Anh ta cắn chặt môi trong, kìm nén cảm xúc vô lý này.
"...Tiền bối?"
"Đừng để ý."
Baek Sa Eon nhắm mắt lại, thu hồi bàn tay đã đưa ra. Như thường lệ, anh ta không thể chấp nhận thất bại.
Tham vọng của Baek Sa Eon nằm ở đỉnh cao quyền lực. Đó là động lực duy nhất có thể thúc đẩy người đàn ông vô tình này. Quyền lực là một sức mạnh không cần phải tuân theo mệnh lệnh, là vị thế có thể trơ trẽn cướp đoạt vật của người khác.
Sức mạnh xảo quyệt và quyến rũ đó là thứ mà Baek Sa Eon khao khát và theo đuổi cả đời. Tuy nhiên, đột nhiên có một con sâu bò lên. Một kẻ đe dọa với danh tính không rõ ràng.
Kẻ đe dọa địa vị của anh ta, đang cố gắng che đậy vụ bê bối.
'Anh đã từ bỏ vị hôn thê cũ để cưới em gái của cô ấy.' 'Tôi sẽ phanh phui chuyện này.' 'Hãy bỏ Hong Hee Joo, đưa vị hôn thê cũ của anh trở về.' 'Khôi phục lại như xưa.'
Giả vờ đồng ý với yêu cầu là bước đầu tiên trong đàm phán. Baek Sa Eon chưa bao giờ có ý định tha thứ cho bất kỳ ai dám làm ô uế cuộc đời anh ta, bẩm sinh anh ta đã không dễ dàng cảm thấy áy náy.
Do đó, anh ta định an ủi kẻ đe dọa, thiết lập mối quan hệ, rồi sau đó sẽ hủy diệt hoàn toàn.
'Tại sao cứ nhắm vào người ngoan ngoãn ngồi im như thế.'
Những lần thử của kẻ đe dọa rõ ràng nhắm vào Hong Hee Joo. Anh ta dường như rơi vào một tình thế khó xử không thể giải thích.
Ngay cả việc 'giả vờ đồng ý' cũng khiến anh ta cảm thấy buồn nôn.
Sáng nay, anh ta vốn định truyền đạt lập trường "đáng tiếc" của Tổng thống về vấn đề bạo lực hẹn hò ngày càng nghiêm trọng.
Đúng là 2 tỷ won. Số tiền phạt vi phạm hợp đồng được yêu cầu chính xác, liệu có phải là trùng hợp không?
Nếu không phải là người thân cận, sẽ không thể biết được nội tình của cuộc hôn nhân chính trị này.
Giọng điệu như rất hiểu Hee Joo. Người đàn ông cố tình khiêu khích Baek Sa Eon. Và tấm ảnh đó.
...Phải, tấm ảnh quái quỷ đó.
Nói là giả mạo, nhưng hình dáng đầu gối, vết sẹo, thậm chí là mu bàn chân, ngón chân ở rìa ảnh, tất cả đều hoàn toàn là cơ thể của Hee Joo.
Bề ngoài có vẻ như muốn tống tiền một khoản, nhưng thực tế — Sắc mặt Baek Sa Eon lập tức trở nên lạnh giá.
Những đe dọa và yêu cầu, cùng với động cơ của kẻ đe dọa.
"Hãy quan sát thêm một thời gian nữa."
Baek Sa Eon cởi khuy măng sét, xắn tay áo lên, để lộ cánh tay.
Đũng là tự đào mộ chôn mình.
Hee Joo nằm một mình, túm lấy tóc, mơ màng thiếp đi. Có lẽ vì cô cứ co người ngủ trong tư thế căng thẳng.
Một khoảnh khắc nào đó, cô cảm thấy có điều gì đó bất thường, mở mắt ra.
Căn phòng tối mờ không bật đèn ngủ.
Trong tầm nhìn mơ hồ, cô thấy một cái bóng khổng lồ.
"...!"
Bóng người chìm trong bóng tối bắt đầu tiến lại gần. Cái bóng dài bước đến bên giường, từ từ cúi xuống.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đầu óc cô hơi chậm chạp.
Người đàn ông dùng lòng bàn tay và đầu gối ấn xuống nệm, ánh mắt đối diện với cô. Ngũ quan sâu thẳm càng trở nên rõ ràng trong bóng tối.
Hee Joo hoảng sợ định bật dậy, nhưng anh ta nhanh hơn.
"Em vẫn luôn rất yên lặng."
Baek Sa Eon nhẹ nhàng ấn vai cô xuống, nói khẽ.
"Tôi tưởng em ngoan ngoãn ở trong phạm vi kiểm soát của tôi."
"..."
"Hay đó chỉ là ảo tưởng của tôi?"
Anh ta không có bất kỳ biểu cảm nào. Vì thế mà khuôn mặt tái nhợt càng trở nên đáng sợ hơn.
"Gần đây, thật sự có quá nhiều chuyện không thể hiểu nổi."
Đồng tử lạnh lẽo lấp lánh trong bóng tối. Anh ta nhìn người vợ với ánh mắt như đang nhìn một món đồ vô tri, Hee Joo đã quá quen thuộc với ánh mắt này.
Nhưng, đây là lần đầu tiên, cô cảm nhận được một chút nhiệt độ kỳ lạ thoát ra từ ánh mắt đó.
Không, đúng hơn là một sự... ám ảnh và kiêu ngạo.
"Hong Hee Joo."
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Khi giọng trầm thấp gọi tên cô, Hee Joo thậm chí không dám chớp mắt.
Ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt cô, rồi dò xét từ môi, xương quai xanh, đến cổ áo rộng lùng nhùng. Ánh nhìn băng giá như con rắn trượt qua đường nét đôi chân dưới lớp chăn mỏng.
"Nếu em biết tôi muốn xác nhận điều gì, em sẽ sợ vỡ mật đấy."
"...!"
Anh ta nở một nụ cười có chút chế giễu, một tay nắm lấy chăn. Vấn đề là, anh ta cũng nắm luôn cả chân Hee Joo.
Sự phản kháng yếu ớt của cô chỉ khiến tấm chăn sột soạt vô lực.
"Không thể có chuyện tôi không biết về Hong Hee Joo."
Khuôn mặt anh ta lạnh lẽo đến mức không ai dám nhìn thẳng.
Ngón tay gõ nhẹ lên tấm chăn, như đang suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo. Khi anh ta siết chặt tay, đùi cô cảm thấy một cơn tê dại.
"Gần đây, cái tên của em khiến tôi khó chịu một cách bất thường."
"..."
"Em quá ồn ào rồi."
Nghĩa là sao? Hee Joo cứng đờ tại chỗ.
Phải một lúc sau người đàn ông mới đứng dậy.
"Sắp tới Nhà Xanh sẽ đăng thông báo tuyển phiên dịch viên ngôn ngữ ký hiệu."
Hee Joo chớp mắt bối rối.
"Ở đó an toàn hơn ở nhà, tiện cho việc giám sát."
...Anh ta vừa nói gì?
"Nếu không muốn bị lôi lên xe vận động tranh cử của cha em, dù thế nào cũng phải giành được vị trí bên cạnh tôi."
Anh ta ra lệnh không cho phép phản đối, rồi rời khỏi phòng không một chút lưu luyến.
Hee Joo một lúc lâu vẫn không thể cử động.
Cuối cùng, cô thức trắng cả đêm.
78 Chương