"Xe bị hack sao?" Hee Joo thầm nghĩ, cõi lòng bất an. Nếu bộ điều khiển trong xe bị tin tặc xâm nhập, tất cả từ động cơ, khóa cửa, camera hành trình cho đến điều hòa, phanh xe đều có thể bị điều khiển từ xa.
Cô không chắc đây là do hacker hay ai đó cố tình phá hoại.
"Nếu vậy thì ai là người đứng sau? Ai chỉ đạo?"
Với địa vị của bố mẹ chồng, kẻ thù không thiếu. Chỉ cần suy nghĩ sơ qua thôi đã có hàng loạt đối tượng tình nghi - từ những kẻ có xung đột lợi ích với bố chồng cho đến những thế lực thù địch với tờ San Kyung Daily.
"Nhưng trong số nhiều người như vậy, tại sao lại nhắm vào mình...?" Khóe môi Hee Joo cứng đờ, vô lực. "Quả nhiên mình chỉ là con tin..."
Ngay lúc đó, ánh đèn trắng chói lòa như xuyên thấu võng mạc ập đến. Hee Joo theo phản xạ nhắm chặt mắt, đưa tay che mặt. Có thứ gì đó đang lao nhanh về phía cô.
"Ư... ư...!"
Hee Joo hoảng loạn, điên cuồng đạp chân ga nhưng chiếc xe không nhúc nhích. Một chiếc xe tải tự đổ khổng lồ đang tăng tốc trên mặt đường trơn ướt.
"Đừng lại gần—!"
Giọng cô run rẩy, vọng lên xa lạ trong không gian chật hẹp của xe. Cô tuyệt vọng đập vào vô lăng, bấm còi inh ỏi. Đồng tử giãn to trong nỗi sợ hãi tột cùng. Một linh cảm mạnh mẽ ập đến - hơi thở của tử thần.
Trong khoảnh khắc ánh đèn chói lòa như nuốt chửng lấy Hee Joo, gương mặt duy nhất hiện lên trong tâm trí cô lại là của người đàn ông ấy...
"Kít...!"
Tại phòng họp báo Nhà Xanh, Baek Sa Eon bực tức đấm mạnh vào cánh cửa khi những ánh đèn flash liên tục chớp sáng. Dù đây là buổi họp báo không công khai nhưng anh vẫn phải cảnh cáo một vài phóng viên thiếu kỷ luật bằng ánh mắt sắc lạnh.
Không khí trong phòng càng thêm căng thẳng khi Baek Sa Eon bước vào. Anh là người đàn ông nổi bật nhất Nhà Xanh - cao ráo, trẻ tuổi và cũng là người bị đố kỵ nhiều nhất.
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
"Có một số vấn đề mật cần lưu ý." Dù mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình, anh vẫn thờ ơ như đang nhìn vào bức tường. Cả căn phòng im phăng phắc đến nỗi tiếng thở cũng không nghe thấy.
Những ngày qua, Baek Sa Eon liên tục túc trực tại Nhà Xanh, tham dự vô số cuộc họp cấp cao và họp nhóm chống khủng bố. Đặc biệt, từ sáng sớm đến tận đêm khuya, anh không ngừng tiếp nhận các cuộc gọi từ các cơ quan truyền thông mà không hề tỏ ra mệt mỏi. Ngược lại, ánh mắt sắc bén của anh càng trở nên khắc nghiệt hơn.
"Chính phủ đang gián tiếp đàm phán với bọn bắt cóc thông qua truyền thông."
"...!"
Cả phòng họp báo xôn xao.
"Chúng theo dõi sát sao truyền thông của chúng ta và điều chỉnh lập trường liên tục."
Đứng trước bục phát biểu màu xanh, gương mặt lạnh lùng của anh càng thêm nghiêm trọng.
"Vì vậy, các cơ quan truyền thông cần hết sức thận trọng khi đưa tin. Để tránh gửi thông điệp sai lệch đến nhóm vũ trang, hãy tạm thời kiềm chế cảm xúc cá nhân và những chỉ trích với chính phủ. Hơn nữa—"
Anh vén tay áo nhìn đồng hồ.
"17 giờ 02 phút. Kể từ bây giờ, chính phủ sẽ áp dụng lệnh kiểm soát báo chí tạm thời."
"Điều này nghĩa là gì...!"
Các phóng viên sửng sốt, bàn tán xôn xao.
"Đây là lệnh cấm báo chí sao? Tình hình nghiêm trọng đến thế ư?"
"Phát ngôn viên, ông có biết đây là vi phạm quyền được thông tin không? Đây có phải là lập trường của chính phủ? Chúng tôi có thể hiểu như vậy không?"
"Chúng tôi không phải vẹt...! Làm sao có thể lặp lại y nguyên lời các ông?"
"Phát ngôn viên, ông có đang đàn áp quá mức tự do báo chí và quyền biên tập không?"
Giữa những tiếng ồn ào của phóng viên, Baek Sa Eon vẫn điềm nhiên không đổi sắc mặt. Anh lạnh lùng nhìn các phóng viên như khi mới bước vào.
Người đàn ông đứng yên như tâm bão bỗng khẽ cất tiếng:
"Tôi lo ngại những câu chữ viết thiếu suy nghĩ của các vị sẽ khiến con tin bị sát hại."
"...!"
Dù giọng nhỏ nhưng vì nói trước micro nên không ai không nghe thấy lời độc thoại của Baek Sa Eon.
Nhưng anh vẫn thản nhiên tiếp tục:
"Xin hãy chờ đến khi đàm phán kết thúc."
Thái độ bình thản của anh khiến các phóng viên thậm chí nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Cuộc đàm phán này không có chỗ cho những kẻ 'đục nước béo cò', đừng lấy quyền được thông tin ra để quấy rối."
"..."
"Nói thẳng ra nhé. Không phải quyền được thông tin, mà là quyền được viết lách, quyền được nói năng lung tung, là dục vọng muốn được công nhận vô độ, là cảm giác tự tôn vô lý, tất cả chúng ta đều hiểu rõ điều đó."
"...!"
"Không một công dân nào muốn nghe tin con tin bị sát hại dã man."
"..."
"Vì vậy, đừng dùng những câu sáo rỗng kiểu 'vì người dân' để che đậy sự bất mãn và uất ức của các vị."
Lời cảnh báo lạnh lùng của anh khiến bầu không khí ồn ào lập tức lắng xuống.
"Sinh mạng quan trọng hơn việc được biết thông tin. Lấy sinh mạng ra để giật gân chẳng phải quyền lợi gì cả, mà là sự ngược đãi. Ít nhất trong vụ việc này là như vậy."
"..."
"Giờ đây, xin hãy hiểu rằng sự im lặng của các vị có thể cứu được công dân bị bắt cóc. Và xin hãy ủng hộ đội đàm phán hiện trường, để họ có thể làm việc không bị quấy rầy."
Anh nắm chặt micro như thể đang túm cổ đối phương.
"Nếu ai đó ở đây nói sai một chữ, dẫn đến con tin tiếp tục thiệt mạng—"
Dù bị bàn tay che khuất và giọng không to, nhưng các phóng viên đều hiểu rõ lời cảnh báo của Baek Sa Eon.
Vừa kết thúc họp báo bước ra, trợ lý đã nhanh chóng trao đồ đạc cho anh.
"Tiền bối, từ nãy điện thoại cứ reo liên tục."
Baek Sa Eon không đếm xỉa, bước đi với đôi chân dài.
Số cuộc gọi nhỡ nhiều đến nỗi máy nóng ran.
Hàng trăm cuộc gọi từ các cơ quan truyền thông, liên tục từ những số quen đến lạ.
Pin gần cạn, không cần thao tác cũng sắp hết.
Baek Sa Eon nhìn những con số lạ trên màn hình, khẽ chậc lưỡi. Đó cũng là một biểu hiện cảm xúc.
"Gửi cho tôi lịch trình của đội đàm phán sau khi sắp xếp xong."
"À... tiền bối, sao anh không trực tiếp đi?"
"Gì cơ?"
Dưới ánh mắt lạnh lùng của Baek Sa Eon, trợ lý gom hết can đảm nói nhanh:
"Về đội đàm phán hiện trường ấy. Đây không phải chuyên môn của anh sao?"
"..."
"Mẹ anh là chuyên gia đàm phán số một Hàn Quốc, bản thân anh cũng có bằng thạc sĩ chính trị học, còn được đào tạo đàm phán con tin tại FBI."
Baek Sa Eon không thèm nhìn lại cấp dưới biết rõ lý lịch mình, chỉ giữ nguyên bước đi quen thuộc.
"Nghe nói Tổng thống cũng ngầm ý muốn anh đi."
"Thôi đừng nói nữa—"
Lúc này, điện thoại lại reo.
Baek Sa Eon bực bội kéo cà vạt.
Không thể tắt hoàn toàn.
Dù nhíu mày nhưng anh vẫn theo thói quen ghi nhớ số điện thoại.
Ánh mắt khô khan của anh dừng lại chốc lát trên màn hình khó chịu rồi dời đi.
Dù sao pin cũng chỉ còn 5%.
Chi bằng để nó tự tắt nguồn luôn.
—-----
Chết rồi sao?
Vừa thoát chết sao?
"Hừ... hừ...!"
Chiếc xe tải khổng lồ sượt qua, gương chiếu hậu vỡ nát.
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Cửa xe bị đâm móp, toàn thân xe rung lắc.
"...!"
Hee Joo không biết mình đã thẫn thờ bao lâu, quên mất cả việc thở.
Cơn buồn tiểu dồn dập, chỉ cần sơ sẩy là có thể không kìm được.
Cô gục đầu lên vô lăng, thở dốc.
Toàn thân đã bắt đầu đau nhức, quần áo ướt đẫm mồ hôi dính bết.
'Liệu còn về được nhà bình an không...?'
Ánh mắt cô đã mất đi tiêu cự.
Bàn tay run rẩy nắm vô lăng cũng trở nên khó khăn bất thường.
Nhưng tại sao—
Đột nhiên, da đầu tê dại.
Một cảm giác bất an khó tả khiến cô theo bản năng nhìn vào gương chiếu hậu.
"...!"
Ngay lúc đó, cô chạm phải ánh mắt của một người đàn ông bẩn thỉu trông như kẻ lang thang.
"Á—!"
Chưa kịp hét lên, một bóng người từ cốp xe trườn ra đã vượt qua ghế sau nhảy về phía cô.
Gã đàn ông nở nụ cười ghê rợn, nhanh chóng đưa tay bịt miệng Hee Joo.
Cánh tay từ phía sau ghì chặt gáy cô vào tựa đầu ghế, một mùi chua nồng xộc vào mũi.
"Ư, ự...!"
"Chị gái, hoảng sợ rồi phải không?"
Mọi thứ xảy ra trong tích tắc.
"...Anh, anh là ai...!"
Câu hỏi muốn biết đối phương là ai bị bàn tay hôi hám bịt lại, cơ thể bắt đầu run rẩy như cầy sấy.
"Tôi là Baek Sa Eon, ừ, Baek Sa Eon."
"...!"
"Gọi điện đi, tôi biết số của anh ta. Số của Baek Sa Eon, tôi biết. Phải gọi điện, nhất định phải gọi."
Mỗi lần gã vươn người về phía ghế lái, mái tóc xoăn rối bù lại rung lên.
"Con tin này, con tin. Giết người, tin tức cứ nói mãi. Đài phát thanh nói giết người, bắt cóc. Bắt cóc."
"...!"
"Vậy chị làm con tin của tôi đi, để tôi gọi điện. Tôi là người gọi điện, người gọi điện thoại."
Không, không phải thế này...
—Thiết bị định vị bắt đầu cài đặt lại.
Hệ thống định vị tự động thiết lập điểm đến và hiển thị bản đồ lộ trình.
"Chị gái lái xe đi."
"Ư..."
"Điện thoại để tôi lo."
78 Chương