NovelToon NovelToon

Chương 12

Mạnh Thu nhìn vào mắt anh, một luồng khí lạnh từ đỉnh đầu rơi xuống, thẳng đến mắt cá chân, cô nhanh chóng nhận ra tình thế hiện tại rất không tốt.

Cửa phòng sách ở phía sau anh, nếu anh đóng cửa lại, họ tiếp tục xung đột, bất kể chuyện gì xảy ra, cô kêu trời trời không đáp, kêu đất đất không ứng.

Lúc cãi nhau với anh, Mạnh Thu chưa nghĩ nhiều, giờ hiểu ra mới thấy sợ.

Cô buông dây đeo ba lô, theo phản xạ lùi lại thêm chút nữa, mặt né sang một bên, cố gắng dùng hơi thở sâu để ổn định nhịp tim lúc này.

"Anh muốn thế nào?"

Cô cố giữ bình tĩnh: "Gọi video với bạn trai trong giờ làm việc là lỗi của tôi, nếu Triệu tiên sinh muốn vì thế sa thải tôi, tôi không có ý kiến."

Triệu Hy Đình không nói gì.

Mạnh Thu nhanh chóng liếc nhìn anh.

Chỉ một cái nhìn.

Bóng đêm trong mắt anh lập tức xâm chiếm thần kinh cô, Mạnh Thu vô thức cảm thấy một hơi lạnh rợn người.

Dường như không thể dùng tư duy và quan điểm đạo đức thông thường để nhìn nhận người đàn ông trước mặt.

Triệu Hy Đình dùng ngón tay dài nâng cằm cô quay trở lại.

Mạnh Thu cảm thấy như có một mảnh đường phèn mỏng manh, lạnh lẽo phết lên da, không dám lau đi, sợ vừa lau xong, tay anh sẽ theo đến, khiến toàn thân dính nhớp nháp.

Ngón tay Triệu Hy Đình đặt trên da cô lâu, trở nên ấm hơn đường phèn một chút.

Cảm giác của người được nuông chiều.

Anh nói nhẹ nhàng.

"Đó là cái bát cơm của em, làm sao có thể đập vỡ được."

"Những lời này tôi coi như chưa nghe thấy."

Mạnh Thu im lặng.

Anh ta lại chịu tha thứ.

Triệu Hy Đình ngẩng mắt lên.

Cô gái nhỏ không chịu nổi sự đe dọa, sau khi nói câu đó, mặt trắng bệch, toàn thân dựa vào kệ sách, vài sợi tóc nhô ra trông thật buồn cười, chỉ cần có động tĩnh gì là run rẩy dữ dội.

Nếu khoảng cách giữa các tầng kệ rộng hơn một chút nữa, cô có thể chui cả người vào trong, thân hình nhỏ bé mà anh chỉ cần vươn tay là có thể túm được, như thể cái kệ có thể bảo vệ cô vậy.

Điều kỳ lạ là đôi mắt trong veo lạnh lùng ấy lại cứng đầu vô cùng, dù đe dọa thế nào cũng không chịu đầu hàng.

Nếu tiến lại gần hơn nữa, có phải cô sẽ khóc không?

Nhưng dù cô có khóc cũng sẽ không van xin.

Triệu Hy Đình dịu cảm xúc lại, đứng thẳng người, gương mặt không còn u ám như trước, "Anh ta đang ở bang nào?"

Cảm giác áp bức đè lên người đã dịch đi, Mạnh Thu thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy lưng đau nhức.

Cô xoa xoa vị trí sau lưng và cổ, có mấy vết lõm.

Chắc chắn đã đỏ lên rồi. Cô dịch sang một bên, bắt đầu thu dọn đồ với động tác rất nhỏ.

Suy nghĩ vẫn chưa tập trung lại được sau khi bị doạ sợ.

"Sao đột nhiên lại hỏi về anh ấy."

Triệu Hy Đình nhìn đỉnh đầu cô, vẻ mặt lạnh nhạt, "Anh ta không phải muốn tận dụng mối quan hệ với tôi sao, tôi nghe thử xem anh ta có xứng đáng không."

Anh nói liên tục không ngừng, "Bang Connecticut?"

"Bang Massachusetts?"

Vẻ mặt Mạnh Thu hơi cứng lại, cô không rõ Triệu Hy Đình đã nghe được bao nhiêu.

Anh đoán hai bang này có lẽ vì một nơi có Yale, nơi kia có Harvard và MIT.

Những nơi khác anh ta cũng không thèm để mắt đến.

Chỉ là những toan tính nhỏ của Lâm Diệp đã bị lộ ra như vậy, có phần khó xử.

Mạnh Thu lập tức rơi vào thế yếu.

Cô khẽ nói: "Không phải... là bang Rhode Island."

Triệu Hy Đình kết luận: "Chẳng qua là Brown."

Mạnh Thu không thừa nhận cũng không phủ nhận, một lúc sau vẫn giúp đỡ một câu, "Cũng là trường Ivy League."

Triệu Hy Đình liếc cô một cái, "Em sùng bái bằng cấp à? Đại học Bắc Kinh có kém chỗ nào?"

Mạnh Thu không sùng bái bằng cấp, trong đầu cô lóe lên một ý nghĩ.

Cô hỏi: "Vậy anh học đại học ở đâu?"

Triệu Hy Đình nhìn cô với nụ cười nửa miệng, im lặng một lúc lâu.

Đợi đến khi vẻ tinh ranh nhỏ nhẹ hiện lên trên mặt cô, anh mới chậm rãi cất lời.

"Tôi cũng học đại học ở Mỹ, sau đó là thạc sĩ ở Anh."

"Chỉ là trường đại học của tôi là Harvard."

Anh thờ ơ, "Nếu không phải nghiên cứu khoa học và học thuật không thú vị, tôi cũng có thể học hết tiến sĩ, sau tiến sĩ."

Cô gái nhỏ quả nhiên sững người.

Mạnh Thu có định kiến rằng những công tử như Triệu Hy Đình phần lớn đều vô dụng.

Không ngờ điều kiện bản thân của anh ta không thiếu thứ gì.

Ngược lại làm cô cảm thấy mình như kẻ tiểu nhân.

Cô lặng lẽ nhét hộp bút và giấy nháp vào ba lô, kéo khóa, tự trấn an tâm lý một lúc rồi từ từ xách lên.

"Anh Triệu, trường có giờ giới nghiêm, tôi phải đi trước."

Cô xê dịch đống tài liệu, "Những cái này tôi sẽ về nhà dịch."

Triệu Hy Đình nghiêng người tựa vào khung cửa, "Đừng tự làm khổ mình nữa, khi nào muốn làm việc tôi sẽ bảo tài xế đón em, có thể qua đây bất cứ lúc nào."

Mạnh Thu từ chối dứt khoát, "Không cần."

Triệu Hy Đình cụp mắt nhìn cô, "Hôm nay về không lẽ em định chặn tôi?"

Cuộc cãi vã vừa rồi, Mạnh Thu có bực, nhưng nhiều nhất chỉ là thấy anh ta có đạo đức thấp, không đáng để người khác ngưỡng mộ.

Lại còn thất thường trút giận lên người cô, chuyện không liên quan nhiều đến bản thân cô, xa lắm mới đến mức phải chặn liên lạc.

Chỉ là quan điểm của họ không hợp, nên ít tiếp xúc thôi.

Cô tìm đại một cái cớ, "Nơi này cách Đại học Bắc Kinh quá xa, đi lại không tiện."

Triệu Hy Đình không bình luận gì.

Mạnh Thu xách đồ đi ra khỏi phòng sách, định rời đi.

Triệu Hy Đình ánh mắt khó đoán, gọi cô lại.

"Mạnh Thu."

"Hmm?"

Mạnh Thu ngẩng mắt nhìn.

Triệu Hy Đình đứng dưới ánh đèn, ánh mắt như ngàn vạn sợi tơ, tựa như sáp nến chảy xuống, từng giọt từng giọt đổ lên da cô.

Nóng đến mức cô giật mình, lại bị bịt kín tỉ mỉ.

Như một sự mất cân bằng nào đó.

Cảm giác chặt chẽ giam giữ cô một lần nữa bao trùm lấy cô.

Mạnh Thu thở dồn dập.

Tuy nhiên, vẻ mặt Triệu Hy Đình nhanh chóng trở lại vẻ phóng túng, nhẹ nhàng, anh cười nhẹ, "Bạn trai em thực sự không tốt như vậy đâu."

Về đến ký túc xá.

Mạnh Thu mới phát hiện ra khăn quàng cổ để quên ở chỗ Triệu Hy Đình, nếu là cô tự mua thì thôi, đằng này lại là chiếc mà Lâm Diệp tặng cô.

Lúc gần ngủ, Triệu Hy Đình gửi đến một tấm ảnh.

— Của em?

Mạnh Thu suy nghĩ một lúc, vẫn trả lời tin nhắn cho anh.

Câu cuối cùng Triệu Hy Đình nói trước khi cô rời đi, cô không thích lắm, cảm thấy anh ta quá can thiệp.

Nhưng nhanh chóng thông cảm.

Triệu Hy Đình với tư cách là người ngoài cuộc, đưa ra cảm nhận về bạn trai cô cũng không sao.

Có lẽ cũng vì muốn tốt cho cô.

Sự thù địch tự nhiên của anh ta có lẽ bắt nguồn từ đoạn Lâm Diệp nói muốn lợi dụng anh ta làm nguồn lực.

Đặt vào ai cũng không vui.

Mạnh Thu trả lời.

— Đúng là của tôi, phiền anh giữ giúp tôi một lúc.

Một tuần trôi qua nhanh chóng.

Mạnh Thu chìm đắm trong công việc dịch thuật, đi đường cũng suy nghĩ làm thế nào để dùng từ cho chính xác hơn.

Cô vốn giỏi làm bài thi, ngày cuối cùng của kỳ thi đóng sách về âm vị học, cô bỗng có cảm giác thông suốt kỳ lạ, nộp bài trước nửa tiếng.

Dù Triệu Hy Đình là người như thế nào.

Nhờ có anh, cô mới có cơ hội làm công việc này, bất kể cuối cùng bản dịch có được duyệt hay không, đều là một việc tốt.

Trên diễn đàn của trường, tại mục khoa Văn học Trung Quốc, có người đã đăng bài ẩn danh than phiền về độ khó của bài kiểm tra lần này, kêu lên rằng ngay cả đề thi cao học cũng không đến mức này.

Trong bài đăng, đám người hiếu kỳ bàn tán sôi nổi về việc Mạnh Thu nộp bài sớm, nói rằng: "Nữ hoàng đề thi miền Nam có thể chiến đấu đến tận Đại học Bắc Kinh, quả thật thông minh xuất chúng, ngoài đời còn có khí chất hơn trong lời đồn nhiều, nếu không phải vì xuất thân bình thường, không biết ông trời sẽ mở ra cánh cửa nào dành cho cô ấy."

Nhiều người bày tỏ đồng tình.

Tuy nhiên, trong bài đăng không chỉ có sự ngưỡng mộ, có người đã phản hồi: "Thời buổi này, sinh ra trong một gia đình tốt còn hơn tất cả mọi thứ. Đó chẳng phải chính là cánh cửa đã bị đóng lại rồi sao?"

 

Bài đăng này quá hot, bay đến tay Cát Tĩnh Trang. Cô đọc xong toàn bộ bài và cãi nhau với người khác hàng chục bình luận, cuối cùng bực bội gõ xuống vài chữ.

"Học hành tử tế vẫn bị chỉ trỏ, thời thế gì đây."

Ngày cuối cùng sau khi thi xong.

Cát Tĩnh Trang đi siêu thị mua một đống đồ ăn nhiều calo: khoai tây chiên, bánh phô mai, xúc xích, mì ốc, gà rán, vân vân... ném lên bàn mà bốn người cùng sử dụng, rồi hét lớn: "Hôm nay dù có trâu đến cũng phải ăn thịt cho tôi! Ngay cả Phật Như Lai cũng không can thiệp được!"

Kiều Nhuỵ đang ôm điện thoại nhắn tin ngọt ngào với bạn trai mới, tâm trạng khá tốt nên đùa: "Phật Như Lai chỉ nói, Phật ta từ bi, thí chủ nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, dù sao Tết nào cũng tăng hai cân, tăng sớm thì có sao."

Cát Tĩnh Trang nghe lọt tai này qua tai kia, vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói: "Mấy đứa nói xem, quá đáng quá, tớ mới năm nhất, mẹ tôi đã lo xếp đặt mai mối cho tớ rồi."

"Dù tớ có học lại thì cũng đâu gấp đến mức đó!"

Kiều Nhuỵ nghe đến chuyện mai mối thì cười, nói vậy sao không tự tìm một người.

Cát Tĩnh Trang nói, tha cho cô đi, cô không muốn yêu người nhỏ tuổi hơn, còn những chàng trai cùng tuổi cô thì sắp tốt nghiệp rồi, đúng là lúc thích hợp để chia tay, chi bằng ở yên một mình còn hơn.

Nói chuyện một lúc, đề tài chuyển sang Mạnh Thu.

Cát Tĩnh Trang hỏi: "Thu, cậu đã mua vé xe chưa?"

Mạnh Thu làm việc gần nửa ngày, hơi mệt, bóp bóp cổ rồi quay đầu lại.

"Trước đây đã mua rồi, nhưng tớ có việc chưa làm xong, chưa xác định được thời gian, nên đã đổi lại rồi."

Kiều Nhuỵ lập tức đặt điện thoại xuống, giật mình: "Cậu ngốc à? Thật sự có việc thì đến lúc đó đổi vé không phải tốt rồi sao? Cậu biết vé dịp Tết khó đặt thế nào không?"

Mạnh Thu ngẩn người, cô không có kinh nghiệm, thực sự chưa nghĩ đến chuyện này.

Kiều Nhuỵ thở dài đầy tiếc nuối, cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.

"Chú ơi, bên chú còn vé đi Tế Thủy không ạ? Chuyển tiếp cũng được."

Đầu dây bên kia có vẻ kiểm tra một lúc, rồi trả lời đầy tiếc nuối là không còn, chỉ có thể để ý giúp nếu có người hoàn vé.

Mạnh Thu thoải mái, "Cũng không đến nỗi phải lang thang đường phố chứ?"

Kiều Nhuỵ bất lực nói: "Không rõ tình hình những năm trước thế nào, tớ cũng không biết, cậu cứ để ý một chút. Tớ ở Bắc Kinh ăn Tết, nếu thật sự không về được, đến nhà tớ ăn bữa tối đêm giao thừa."

Người trong trường ngày càng ít.

Mạnh Thu lần đầu tiên trải qua kỳ nghỉ đông đại học, lại vừa hay gặp đúng mùa Xuân vận đông đúc nhất.

Một buổi sáng thức dậy, vé cho ngày 30 Tết cũng đã hết.

Mạnh Thu như sét đánh giữa trời quang.

Ở Bắc Kinh, cô không có người thân nào.

Hiếm khi cô bị tổn thương như vậy, cô chụp ảnh màn hình thông báo hết vé và đăng lên moments.

Không viết lời nào, ý muốn bất lực hơn cả ngàn vạn lời nói.

Lần lượt có người xuất hiện, rất tốt bụng mời cô đến nhà họ ăn cơm.

Mạnh Thu vừa cảm ơn, trong lòng vừa lo lắng.

Cô chuyển lại về màn hình chat, thấy Cát Tĩnh Trang gửi cho cô một bài viết từ tài khoản công khai, tiêu đề là [Chín ngày! Tám trăm sáu mươi trạm! Từ Bắc Kinh đến Tùng Châu, tôi đã về nhà rồi!]

Cuộc gọi của Cát Tĩnh Trang cũng theo sau.

Cô ấy nói: "Tùng Châu không phải ở tỉnh cậu sao? Cậu xem cái tớ gửi này."

Bài viết này ghi lại hành trình của một chàng trai, nhân lúc rảnh rỗi, dùng chín ngày, thông qua phương tiện xe buýt để đi từ Bắc Kinh về nhà.

Cát Tĩnh Trang: "Chín ngày! Cậu vẫn còn kịp!"

Mạnh Thu không biết nên cười hay khóc, người đã tê liệt, mơ hồ trả lời: "Đúng, không xa nhà tớ lắm, cũng là một cách, hay là tớ thử xem?"

Cát Tĩnh Trang cười một hồi, cuối cùng nói: "Hay là cậu thật sự đến nhà Nhuỵ Nhuỵ đi."

Mạnh Thu nói không được.

Bố mẹ cô vẫn đang đợi cô.

Mấy ngày trước còn cầm một tờ giấy, ghi lại những món cô muốn ăn, có thể nói là đang mong ngóng.

Bước ngoặt của sự việc đến vào một buổi sáng.

Triệu Hy Đình nhắn tin bảo cô đến cổng trường lấy khăn quàng cổ.

Nhưng người đến lại là Triệu Bỉnh Quân.

Đây là lần thứ hai Mạnh Thu gặp Triệu Bỉnh Quân.

Lúc này ông ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng màu đen, khuôn mặt ôn hòa.

Mạnh Thu nhớ lại lần đầu gặp ông, ông đứng cùng lãnh đạo trường, hai bên cách nhau một đường vô hình, địa vị thân phận của đối phương xa vời không thể với tới.

Sau đó cô còn thấy ông xuất hiện trong tủ kính danh dự của trường khi tham dự một số hoạt động.

Nhưng giờ đây lại thế này, cầm một chiếc túi đến đưa khăn quàng cổ cho cô.

Chưa bao giờ cô tưởng tượng được.

Thậm chí có thể nói là huyền ảo.

Người đàn ông mở cửa xe, thái độ thân thiện, không giống một lãnh đạo trường, mà giống một người anh bình thường gặp gỡ người ít tuổi hơn.

"Chỉ có cậu tổ tông đó dám sai khiến tôi, tình cờ tôi đang có việc gần đây."

"Cậu ấy nói là cái này, cô nhận xem, có lấy nhầm không."

Ông không nhắc gì đến chuyện kia.

Nhưng Mạnh Thu cảm thấy hơi nóng dâng lên mặt, cô nhận lấy túi, liếc qua sơ sài, nhanh chóng nói: "Không nhầm."

Triệu Bỉnh Quân và Triệu Hy Đình có phong cách không giống nhau, người trước luôn nghiêm túc đứng đắn, một doanh nhân nho giáo chính hiệu.

"Trong đó có một vé máy bay, cô xem thông tin cá nhân có đúng không."

Mạnh Thu mở lại túi, quả nhiên có một vé máy bay đặt ở trên cùng.

Cô ngẩn người một lúc mới đưa tay nhận lấy.

Trên vé máy bay ghi tên tiếng Việt và tiếng Anh của cô, thời gian cất cánh, cổng lên máy bay, tất cả đều ngay ngắn rõ ràng.

Cô lẩm bẩm một câu: "Cảm ơn."

Triệu Bỉnh Quân mỉm cười ôn hòa: "Cô tự nói cho cậu ấy nghe."

Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Máy bay ngày kia, tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai đi dạo cửa hàng đặc sản, thu xếp hành lý, sẽ sớm gặp được gia đình rồi."

"Nếu cần thông tin về các cửa hàng đặc sản, tôi có thể nhờ bạn bè tổng hợp một số chỗ phù hợp gửi cho cô."

Triệu Bỉnh Quân là người rất chu đáo.

Mạnh Thu làm sao dám làm phiền anh thêm, "Cảm ơn Triệu tổng, tôi tự lên kế hoạch là được rồi."

Triệu Bỉnh Quân không ép buộc: "Cũng được, các bạn trẻ có suy nghĩ riêng, vậy tôi không can thiệp nhiều nữa."

Triệu Bỉnh Quân như thể nhớ ra điều gì đó, ánh mắt mang chút ý nghĩa thẩm xét, nhìn cô cười với ý tứ sâu xa.

"Sau này nếu Hy Đình không ở trong nước, cô gặp chuyện gì ở Bắc Kinh cũng có thể liên hệ với tôi, thêm WeChat của cô nhé?"

Nói xong, Triệu Bỉnh Quân lưu loát lấy điện thoại ra, đưa mã QR cho cô.

Triệu Bỉnh Quân không có vẻ xa cách và áp đảo như Triệu Hy Đình, nhưng ở vị trí cao lâu ngày khó tránh khỏi tính cứng rắn, hoàn toàn không cho cô cơ hội từ chối.

Mạnh Thu quét mã và giải thích: "Hôm nay đã làm phiền Triệu tổng, lần trước làm việc ở chỗ anh ấy, mới để quên khăn quàng cổ."

Không phải vì lý do gì khác.

Đối với Mạnh Thu, Triệu Bỉnh Quân có cùng vị thế như Trần viện trưởng, nên khi gửi yêu cầu kết bạn, cô ghi chú: Mạnh Thu khoa Trung văn.

Ngày về quê trời rất đẹp.

Mạnh Thu trước khi lên đường một ngày đã ghé qua cửa hàng đồ thủ công, mẹ cô nói chị họ từ nước ngoài mua cho cô một chai nước hoa, bảo cô mang theo chút quà làm đáp lễ.

Cô đã đặt làm hai chiếc bình thuốc lá có tranh vẽ bên trong tại cửa hàng đồ thủ công, sẽ gửi đến Tế Thủy sau.

Chị họ du học ở Úc, những món đồ hiệu chị ấy thấy nhiều, vì vậy Mạnh Thu mới chọn những món đồ dân gian nhỏ khá khéo léo.

Cát Tĩnh Trang ngày nào cũng nói chuyện với Mạnh Thu, biết cô sắp về nhà, tò mò hỏi vé từ đâu ra.

Mạnh Thu không định giấu Cát Tĩnh Trang, nhưng giải thích sự việc khá phức tạp, nên chỉ tóm tắt trong vài chữ: "Bạn tặng một vé máy bay."

Cát Tĩnh Trang vui mừng cho cô, liên tục nói: "Có thể về nhà là tốt rồi, thật sợ cậu phải lang thang ngoài đường."

Máy bay gầm rú bay qua những cơn gió phía Bắc, Mạnh Thu nhìn thung lũng trước khi hạ cánh, những cánh đồng bên làng quê trở nên lầy lội ẩm ướt.

Núi và mây miền Nam luôn quấn quýt bên nhau.

Bố mẹ Mạnh Thu biết qua điện thoại rằng cô đi máy bay về nhà, còn có xe riêng đưa đến tận cửa, đã xác nhận qua điện thoại mấy lần, hỏi có phải xảy ra chuyện gì không.

Mạnh Thu cũng không ngờ Triệu Hy Đình đã sắp xếp xe riêng cho cô, trực tiếp đón cô ở sân bay.

Cô giải thích với bố mẹ: "Sếp chỗ con làm việc bán thời gian biết con không mua được vé xe, nên giúp sắp xếp hành trình."

Bố mẹ liên tục nói: "Không gặp chuyện gì là được rồi."

Tiện thể khen Triệu Hy Đình mấy câu, nói anh ta tốt bụng vô cùng.

Mẹ lại nói: "Không thể để người ta giúp không công, qua Tết mang ít đặc sản về."

Bố tiếp lời, dặn dò: "Bình thường ở trường lo cho bản thân là được rồi, đừng lúc nào cũng nghĩ đến đi làm, bố mẹ chưa nghỉ hưu, con không cần lo cho gia đình."

Mạnh Thu dạ vâng.

Cúp điện thoại, Mạnh Thu trầm ngâm trước màn hình WeChat, trên đầu khung chat là tên của Triệu Hy Đình.

Mạnh Thu gần như phải thay đổi quan điểm về Triệu Hy Đình.

Ngoài tính cách hơi phù phiếm.

Nhưng không phải là người xấu.

Nghĩ kỹ lại, anh nhiều lần giúp đỡ cô lúc khó khăn, không bao giờ khoe công, cũng chưa từng đòi hỏi cô khen ngợi hay quà cáp gì.

Bề ngoài có vẻ hào nhoáng phù phiếm, nhưng bên trong vẫn chứa đựng chút nhân nghĩa.

Cô không thể xem thường lòng tốt của anh.

Mạnh Thu suy nghĩ một lát, muốn tỏ ra thân thiện hơn, gửi một biểu tượng cảm xúc.

—— ^-^ ——Lần này cảm ơn anh. ——Tiền vé máy bay khi tôi quay lại trường sẽ trả anh.

Triệu Hy Đình không trả lời.

Xe chuyên dụng đến đón Mạnh Thu cuối cùng dừng lại dưới tòa nhà khu chung cư của họ.

Mạnh Thu chỉ có một chiếc vali, nhưng mua khá nhiều quà, nên trông có vẻ đồ đạc rất nhiều.

Bố cô xuống giúp, thấy tài xế đeo găng tay trắng nhẹ nhàng lấy đồ của Mạnh Thu xuống, thái độ phục vụ cực kỳ tốt, khiến ông sững sờ.

Ông thì thầm: "Con gái, nhà sếp của con làm gì vậy? Khí thế lớn thế."

Mạnh Thu mập mờ đáp: "Bố, con cũng không rõ lắm."

Vừa lúc đã lấy hết đồ xuống.

Mạnh Thu lịch sự mỉm cười với tài xế, nói: "Chuyến này cảm ơn anh, về đường cẩn thận, chúc năm mới vui vẻ."

Tài xế gật đầu: "Đây là việc phải làm, cô Mạnh, ông Mạnh, chúc năm mới vui vẻ."

Lên lầu, bố Mạnh - Mạnh Nguyên Vi đi vào bếp rửa táo, nói chuyện phiếm vài câu với mẹ Mạnh - Hà Oản Hàm đang cắt rau bên trong.

"Con bé này trước đây chỉ biết học, tính cách cứng cỏi, tôi lo nó ra đời sẽ thiệt thòi."

"Không ngờ nó may mắn khá tốt, vị sếp mà nó quen có vẻ rất có địa vị."

Hà Oản Hàm vỗ tay ông, "Cứng cỏi gì chứ, Thu Thu nhà chúng ta gọi là có nguyên tắc, tính cách tốt được lãnh đạo quý mến là bình thường."

Bữa đầu tiên khi về nhà toàn là món Mạnh Thu thích ăn, cô thích vị chua, mẹ cô ngay cả khi ăn bánh bao cũng thường để giấm, còn học làm món sườn chua ngọt cho cô, hương vị rất đậm đà.

Vị giòn và mềm, một miếng cắn xuống, mọi mệt mỏi đều được xoa dịu.

Mạnh Thu sinh vào cuối năm. Bố mẹ hỏi cô dự định làm gì vào sinh nhật.

Mạnh Thu hầu như không có nhiều bạn thân ở cấp ba, có vài người mãi đến đại học mới liên lạc được, mấy ngày trước họ nhắc đến, nói sẽ cùng cô mừng sinh nhật.

Cô bảo sẽ đi cùng bạn học.

Mẹ cô lại hỏi: "Tiểu Lâm có về ăn Tết không?"

Mạnh Thu: "Anh ấy còn phải đi học."

Bố cô bỗng thốt lên một câu, "Thực ra nhà họ cũng không phải là quá phù hợp..."

Mẹ cô đá ông một cái, "Ăn cơm của ông đi."

Mạnh Thu đưa mắt nhìn qua lại giữa họ, không lên tiếng.

Tối đến, Hà Oản Hàm đến phòng Mạnh Thu, trước tiên lấy ra chăn cho cô, nói mấy ngày trước vừa phơi, là mùi ông mặt trời mà cô thích nhất.

Mạnh Thu cười nói cô bao nhiêu tuổi rồi, từ lâu không còn gọi ông mặt trời nữa.

Hà Oản Hàm giúp cô trải giường.

Chỉ có lúc này Mạnh Thu mới hoàn toàn cởi bỏ vẻ trưởng thành giả tạo, tắm xong, mặc đồ ngủ, dựa vào vai mẹ.

Cô cuộn chân lại, cụp mi mắt xuống nghịch đuôi tóc, "Có phải bố mẹ không thích Lâm Diệp lắm đúng không?"

Hà Oản Hàm dừng lại một lúc, nói: "Một thời gian trước, bố mẹ gặp bố mẹ Lâm Diệp ở bệnh viện."

"Họ khá lạnh nhạt."

"Còn nói sau này con muốn ở lại Bắc Kinh cũng tốt."

"Bố mẹ đoán, có lẽ họ chê gia thế chúng ta thấp kém quá."

Mạnh Thu ngẩng đầu lên, "Liệu có hiểu lầm không?"

Hà Oản Hàm trả lời với vẻ mặt bình thản, "Không giống vậy."

Bố mẹ Lâm Diệp gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, mắt nhìn xa trông rộng. Vào thời điểm nền kinh tế thực thể tốt nhất, họ đã làm nhà máy luyện kim loại. Khi nhiều người còn đang quan sát tình hình, họ đã vay rất nhiều tiền để mua thiết bị, gần như đặt cược tất cả.

Bây giờ giá trị sản xuất hàng năm vượt quá 10 tỷ, là một trong những đơn vị nộp thuế lớn và có tiếng tăm ở Tế Thủy, không ai không biết đến họ.

Thoáng chốc, khi cơn sốt kinh tế thực thể qua đi, các nhà máy ngày càng khó làm, để giữ cho cơ nghiệp vất vả gây dựng không bị suy yếu, tốt nhất là tìm người môn đăng hộ đối để liên minh.

Đối với họ, một cộng một mà không lớn hơn hai thì tức là đang làm phép trừ.

Mạnh Thu không phải không hiểu được.

Mẹ vuốt mặt Mạnh Thu, dịu dàng nói: "Nói với con chuyện này không phải để tạo áp lực cho con."

"Mọi việc cần có sự chuẩn bị."

"Và mẹ không cho phép con tự ti vì chuyện này."

"Người ta không thể chọn nơi sinh ra, nhưng có thể chọn tương lai."

Mạnh Thu có chút bâng khuâng.

Cô đã đến nhà Lâm Diệp chơi vài lần, bố mẹ anh đều rất tốt và lịch sự với cô.

Cô chỉ cảm thấy, khi tiếp xúc với người thông minh, không thể chỉ nhìn bề ngoài.

Cô thu mình sâu hơn vào lòng mẹ.

"Không sao đâu mẹ."

Nhưng con muốn kiên trì thêm với Lâm Diệp."

"Ừm, thời gian còn dài, con gái cưng của mẹ bây giờ nên tận hưởng tình yêu, không cần nghĩ gì khác, trời có sập xuống thì bố mẹ đỡ cho con."

"Hôm nay cũng tại bố con mồm nhanh, chứ không thì mẹ không muốn nói với con sớm vậy đâu."

Sau khi mẹ rời khỏi phòng, Mạnh Thu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mây đen che khuất mặt trăng.

Ngày sinh nhật Mạnh Thu, cô cùng bạn bè đến nhà hàng Ý.

Họ gọi mì Ý và bít tết truyền thống, cùng với một số món ăn mới lạ.

Bình thường họ trò chuyện nhiều trong nhóm chat, khi gặp mặt, những trêu đùa, oán hờn từ màn hình nhảy ra, lập tức trở nên vô cùng náo nhiệt.

Mạnh Thu ăn được một lúc, điện thoại có cuộc gọi từ một số lạ, thông báo đến từ Mỹ.

Cô tưởng là lừa đảo, rồi đột nhiên nhớ ra Lâm Diệp cũng ở Mỹ, bèn bấm nút trả lời.

"Alô, xin hỏi ai vậy?" cô hỏi.

Đầu dây bên kia cười nhẹ: "Không nhận ra à?"

Mạnh Thu sững người giây lát, dường như tiếng cười mơ hồ như khói, tan biến trong sự ồn ào xung quanh cô.

"Anh Triệu?"

Mới nửa tháng ngắn ngủi.

Gặp những người hưởng lạc trong ánh đèn huy hoàng của Bắc Kinh như là chuyện kiếp trước rồi.

Mạnh Thu đứng dậy tìm đến hành lang vắng vẻ.

Đầu dây bên kia giọng ung dung kéo dài, như đang giải thích mục đích: "Tôi không đợi được cuộc gọi cảm ơn của em, đành phải đi tìm người."

Anh buộc tội một cách đương nhiên, như thể mất một con mèo, đến đòi lại từ thủ phạm.

Nhưng Mạnh Thu cho rằng anh có dấu hiệu đổ vấy bẩn.

Cô lẩm bẩm: "Tôi đã nhắn WeChat cho anh rồi, chính anh không trả lời."

Triệu Hy Đình: "Không thành ý."

Mạnh Thu không biết đối với anh thế nào là có thành ý, hoặc có lẽ anh chỉ tìm một cái cớ để vui đùa, nên không nói gì.

Im lặng một lúc.

Giọng Triệu Hy Đình trầm ấm: "Mấy ngày này sống tốt chứ?"

Mạnh Thu "ừm" một tiếng, lịch sự hỏi lại: "Còn anh?"

Anh ngừng một chút, chuyển đề tài, "Dịch thuật thế nào rồi?"

Đúng là một người giám sát nghiêm túc.

"Còn một chút nữa, nhưng sắp xong rồi."

Mạnh Thu đã tìm ra một số quy luật từ ngữ của học giả đó, trước đây cô còn phải dựa vào từ điển mới dám viết, giờ đã nắm chắc.

Triệu Hy Đình chậm rãi nói: "Có cần tôi tìm người chia sẻ không, mấy ngày nay tôi gặp một số sinh viên dịch thuật có nền tảng khá tốt..."

Mạnh Thu không suy nghĩ đã ngắt lời anh: "Không cần!"

Giọng điệu cô cao hẳn lên.

Nhìn thấy sắp hoàn thành rồi, làm sao có thể bỏ dở giữa chừng.

Cô nghe thấy tiếng cười nhẹ từ đầu dây bên kia.

Gần như có thể tưởng tượng được khuôn mặt trêu chọc của anh.

Triệu Hy Đình từ tốn nói: "Mạnh Thu, có phải em nên nói thêm vài lời tốt đẹp với tôi không."

"Ở một số khía cạnh, tôi cũng khá quan trọng, đúng không?"

Mạnh Thu nghe mấy câu này của anh mà bật cười.

Về mặt trơ trẽn, cô chưa bao giờ là đối thủ của anh.

Tuy nhiên, cô quả thật nợ anh vài lời cảm ơn.

Mạnh Thu thu lại suy nghĩ, nhìn ánh nắng rơi xuống bên ngoài, giọng điệu bình tĩnh và ấm áp.

"Vậy tôi xin chúc anh, Triệu Hy Đình, năm mới xuân mới, thật sự hạnh phúc."

Triệu Hy Đình có vẻ không hài lòng, "Chỉ vậy thôi sao?"

Mạnh Thu nghiêm túc: "Trong mắt tôi, hạnh phúc là lời chúc phúc cấp cao nhất."

"Em mong tôi hạnh phúc?"

"Vâng, tôi mong anh hạnh phúc."

Lúc này là 4 giờ sáng ở New York, mặt trời vẫn chưa mọc, những ô cửa sổ của các tòa nhà ở Manhattan đang sáng, những ánh sáng lạnh lùng từ trung tâm bão tài chính phác họa những đường nét sắc bén nhất của thành phố.

Triệu Hy Đình xoa xoa khuôn mặt mệt mỏi, anh vừa rời khỏi bữa tiệc, đối diện là tòa nhà Empire State.

Đèn đường thưa thớt.

Vào lúc này, thật không ngờ có một cô gái nhỏ, chúc anh thật sự hạnh phúc.

Mạnh Thu cầm điện thoại, cảm nhận sự im lặng nhẹ nhàng.

"Triệu Hy Đình?" cô xác nhận xem tín hiệu có bị ngắt không.

Cái lạnh của buổi sáng mùa đông tràn vào khí quản, dường như đẩy đi nhiều thứ đục ngầu.

Triệu Hy Đình khẽ nở nụ cười, "Bây giờ em đang làm gì?"

Mạnh Thu vừa định trả lời.

Bỗng nhiên có người gọi tên cô, cô đột ngột trở về thế giới thực tại từ những lời thì thầm mơ hồ.

Mùi thơm của thức ăn, tiếng ồn ào của nhà hàng, những người bạn đang đợi cô.

Triệu Hy Đình trong điện thoại giống như một bóng ảnh hư ảo.

Mạnh Thu buông điện thoại xuống, người gọi cô là bạn thân.

"Mì sắp nguội rồi, còn chưa quay lại à? Tinh Tinh buồn cười lắm, đã vào bếp xin cho cậu hai quả trứng đặt lên trên. Mì Ý!! Có hai quả trứng ốp la!! Cậu nói có độc đáo không? Cậu ấy còn nghiêm túc biện hộ, nói mì sinh nhật phải ăn như vậy."

"Tớ cười cậu ấy mượn hoa dâng Phật, cách ăn này không Á không Tây, sao không tiện thể làm sẵn một tô mỳ ở nhà mang đến cho cậu." Người bạn cười đến mức mắt gần như biến mất.

Mạnh Thu bật cười, thật khó tưởng tượng đĩa mì trông như thế nào.

Người bạn liếc nhìn điện thoại của cậu, như thể mới phát hiện ra, "Cậu đang gọi điện à? Mấy đứa kia cứ bắt tớ đi tìm cậu, hỏi cậu có phải vì đã quá lâu không về quê nên bị lạc đường không."

"Cậu cứ bận việc của cậu đi."

Quả thật đã nói chuyện hơi lâu.

Mạnh Thu dịu dàng nói với bạn: "Tớ sẽ qua ngay."

Người bạn gật đầu đi trước.

Triệu Hy Đình thật bất ngờ không cúp máy, kiên nhẫn nghe toàn bộ cuộc đối thoại, hỏi một câu: "Sinh nhật em à?"

Mạnh Thu: "Vâng, chỉ là tìm lý do để ăn cùng bạn bè thôi."

Triệu Hy Đình: "Biết rồi."

Mạnh Thu chơi với họ đến hơn một giờ sáng.

Sau khi ăn tối đi gắp thú nhồi bông, cả nhóm đều không giỏi, chỉ gắp được hai con xấu xí.

Cuối cùng, con thú nhồi bông mà Mạnh Thu khen dễ thương, cả nhóm năn nỉ nhân viên cửa hàng rất lâu, dùng điểm tích lũy để đổi vì họ không thể gắp nổi.

Sau đó mọi người còn đi ăn đêm, tóm lại là một sinh nhật vô cùng trọn vẹn.

Sáng hôm sau Mạnh Thu bị đánh thức bởi điện thoại, mẹ cô dậy sớm đi làm, bố cô cũng không có nhà.

Đầu dây bên kia nói có bưu kiện cần ký nhận.

Mạnh Thu bảo để ở cửa.

Đối phương nói không được, người gửi yêu cầu phải tự tay ký nhận.

Mạnh Thu hỏi đi hỏi lại mấy lần mới xác nhận là gửi cho cô.

Tên người gửi cô không quen, được gửi từ trạm bưu điện.

Mạnh Thu mở gói hàng ra thấy bên trong là một hộp trang sức cổ điển tinh xảo với kỹ thuật chế tác điểm thúy.

Cô mở ra.

Là một chiếc vòng tay.

Chiếc vòng tay khiến cô kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên và không bao giờ quên được.

Mạnh Thu trở về phòng.

Hơi thở của cô như bị chặn lại bởi màu xanh rực rỡ trên chiếc vòng, cảm thấy nó nặng ghê gớm, đè nén cô đến mức gần như run rẩy.

Cô đặt hộp trang sức lên bàn.

Dưới tầng trệt phòng cô có một cây thanh lê, mùa hoa thanh lê vào khoảng tháng tư đến tháng năm, đến đợt hoa nở tiếp có lẽ sẽ không còn gặp được nữa.

Lúc đó cô sẽ ở Bắc Kinh.

Cô nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ, người đó đứng ở hành lang nhìn xa xăm, đã toát lên vẻ quý phái khó tả.

Giống như chiếc vòng này.

Nhưng vào lúc này, chiếc vòng này, đang ở một nơi trong tầm với của cô.

Về việc tại sao Triệu Hy Đình lại tặng quà cho cô.

Mạnh Thu đã đoán được phần nào trong lòng.

Có lẽ là từ cuộc điện thoại hôm qua, khi anh nghe được rằng đó là sinh nhật cô.

Những món đồ tốt này đối với anh quá đỗi bình thường, chỉ là thuận tay tặng thôi.

Mạnh Thu đặt hộp trang sức vào ngăn kéo, rồi lại thấy không thích hợp, lấy từ trong tủ quần áo một chiếc áo cũ, bọc hộp lại, nhét vào chỗ cao nhất của tủ, chỉ tiếc là nhà không có két sắt.

Cô gửi một tin nhắn cho Triệu Hy Đình.

— Cảm ơn, quà quá quý giá, tôi không thể nhận.

Lần này Triệu Hy Đình trả lời nhanh hơn.

— Đừng sáo rỗng, muốn vứt hay muốn bán đều được, đã tặng cho em thì là của em rồi.

Đêm giao thừa nhanh chóng đến, phong tục ở Tế Thủy vào dịp năm mới phải chuẩn bị nhiều món chiên, tượng trưng cho "phát tài", 

 Mạnh Thu vốn muốn giúp đỡ, nhưng vì vụng về nên bị đuổi ra khỏi bếp, mẹ cô nói không gây rối chính là giúp rồi.

Cô đành phải "miễn cưỡng" ngồi ở phòng khách xem tivi.

Điện thoại liên tục có tin nhắn đến.

Cát Tĩnh Trang không biết bị kích thích gì, gửi nhiều sticker vào nhóm, nói ở nhà không chịu nổi nữa, muốn quay lại Bắc Kinh.

Kiều Nhụy vạch trần cô ấy, đùa rằng, chắc chắn là vì hẹn hò mai mối.

Cát Tĩnh Trang bị chạm nọc, phát điên gửi rất nhiều sticker.

Tống Dưỡng đã lâu không xuất hiện cũng nhảy vào châm chọc vài câu, đồng ý muốn về Bắc Kinh, nhưng cô ấy là vì thấy thành phố nhỏ không có gì để chơi, ngay cả mấy trò chơi giết thời gian cũng chán.

Chủ đề chuyển sang kỳ nghỉ lễ Lao động sau khi khai giảng, Cát Tĩnh Trang đề nghị cùng nhau đi du lịch, Kiều Nhụy nói nếu đi thì sẽ đem theo bạn trai.

Cát Tĩnh Trang đang đau đầu vì chuyện tìm đối tượng, không nghe nổi chuyện này, lại gửi một loạt emoji, trẻ con phát động tấn công tinh thần.

Nhóm chat lập tức ồn ào không dứt.

Sáng nay Mạnh Thu đã gửi một lời chúc "Giao thừa vui vẻ" cho Lâm Diệp, có lẽ anh đang ngủ, bên đó không có động tĩnh gì.

Nhà nấu rất nhiều món, giò heo kho từ trưa đã bắt đầu hầm, cả nhà thơm ngát mùi thịt.

Nhà ở miền Nam không có lò sưởi.

Cửa sổ mọi hướng đều đóng lại vẫn thấy lạnh.

Thoải mái nhất là ăn lẩu, ném những chiếc bánh rán giòn vào nồi, cắn một miếng, cả miệng ấm áp vì nước súp.

Sau bữa tối, Mạnh Thu uống một chút rượu vang đỏ.

Cô không có thói quen uống rượu.

Một là bố mẹ chúc mừng cô đã trưởng thành, hai là hy vọng năm mới của cô sẽ rực rỡ thịnh vượng.

Nên rót một ly.

Mạnh Thu không ngờ mình kém chịu rượu đến vậy, uống một chút đã khiến tim đập thình thịch, lại cảm thấy phấn khích, nhìn gì cũng thấy vui.

Có một dây thần kinh trong cô đang hưng phấn dữ dội, như thể đã kéo một bản thể hoàn toàn khác của mình từ thế giới khác về nhập vào người, chỉ cần nhìn vào tiết mục ca múa đầy màu sắc của chương trình Gala đêm giao thừa cũng có thể cười nửa ngày.

Hà Oản Hàm trừng mắt nhìn Mạnh Nguyên Vi, càu nhàu: "Mới bắt đầu biết uống, nửa ly cũng là ghê gớm lắm rồi, uống hết một ly ông còn rót thêm cho nó, tốt rồi nhé, say thành ra thế này."

Mạnh Nguyên Vi cười hì hì nhìn, "Ở nhà sợ gì chứ? Hơn nữa tôi thấy nó có vẻ rất vui mà? Năm mới vui vẻ hân hoan, năm sau may mắn tốt lành."

Hà Oản Hàm giật phăng quả cam trước mặt ông, quay người đi.

Mạnh Nguyên Vi gãi gãi đầu, "Sao ngay cả cam cũng không cho ăn nữa."

Hà Oản Hàm bực bội, "Bóc cho ông đây."

Mạnh Thu không đợi được tin nhắn của Lâm Diệp, gục xuống tay vịn sofa và nhắn WeChat cho anh.

Cảm xúc bị rượu khuếch đại lên.

Một chút nhớ nhung cũng biến thành yếu tố phấn khích.

— Trong nước thật náo nhiệt, còn anh thì sao, đang cùng ai đón năm mới?

Vẫn không có động tĩnh gì.

Mạnh Thu dụi mắt, đặt điện thoại sang một bên.

Hà Oản Hàm đến đưa cho cô một đĩa trái cây đã cắt sẵn, vuốt vuốt mặt cô, "Như mông con khỉ vậy, có muốn vào phòng ngủ một lúc không?"

Mạnh Thu lấy tay áp lên mặt để làm mát, nũng nịu: "Không! Con muốn đón giao thừa với bố mẹ! Đêm giao thừa không được ngủ!"

Mẹ cô cười nhẹ, "Ngoài cam còn có cherry, muốn gì thì nói một tiếng, mẹ lấy cho."

Mạnh Thu gật đầu liên tục.

Mạnh Thu ăn một múi cam, ngơ ngác một lúc lâu, ôm điện thoại, cố gắng không ngủ gật, nhìn chăm chăm vào màn hình tivi, không biết trên đó đang chiếu gì.

Có người gọi điện đến, cô thậm chí không nhìn tên người gọi đã bắt máy.

Nghe thấy giọng nói mới phản ứng lại đó là Triệu Hy Đình.

"Tìm tôi có việc gì?" anh hỏi.

Mạnh Thu ngồi dậy, lại nhìn vào màn hình, xác nhận đúng là anh, mới khẽ nói:  Tôi đâu có tìm anh."

Triệu Hy Đình im lặng vài giây, từ từ nói: "Em uống rượu à?"

Mạnh Thu ngoan ngoãn "ừm" một tiếng.

Triệu Hy Đình dịu dàng hỏi: "Em uống được nhiều không?"

Mạnh Thu cười khúc khích, "Không đâu, tôi uống một ly là say."

"Uống ở đâu vậy?"

"Ở nhà, với bố mẹ."

Cô gái nhỏ bình thường giọng cũng mềm mại nhẹ nhàng, nhưng không nũng nịu.

Đứng đó như một vị tiểu Bồ Tát, phải chọc mấy cái mới đáp lại, khí chất trong veo lạnh lùng, chỉ sợ đến gần người không liên quan, gây ra rắc rối gì đó.

Chỉ vì mấy câu đầy vẻ nũng nịu không giống thường ngày của cô.

Triệu Hy Đình cảm thấy cổ họng nóng ran, thực sự muốn nhìn xem cô trông như thế nào lúc này.

Mạnh Thu lật lại WeChat xem giao diện trò chuyện giữa cô và Triệu Hy Đình.

Có lẽ là lúc nãy cô gục trên điện thoại ngủ, vô tình ấn phải nút, mới gửi cho anh vài emoji kỳ quặc.

Một chuỗi dài.

Cô dụi mắt ngồi dậy, nhìn vào những biểu tượng cảm xúc và cười ngốc một lúc, rồi lại tỏ vẻ ủy khuất.

"Thu hồi không được rồi, Triệu Hy Đình."

"Đã quá hai phút rồi."

"Xin lỗi nhé."

Cô giống như một đứa trẻ, tiếc nuối trình bày tình cảnh khó xử của mình.

"Nhưng tôi không có tìm anh."

Lần này giọng điệu rất chắc chắn.

Triệu Hy Đình cười nhẹ, hỏi cô: "Tại sao không tìm tôi? Keo kiệt vậy, lời chúc năm mới cũng không gửi cho tôi?"

Tiếng pháo hoa bên ngoài bắt đầu nổ tung.

Mạnh Thu đứng dậy, đi về phòng mình, từ đó có thể nhìn thấy pháo hoa

Cô ngẩng đầu hỏi: "Triệu Hy Đình anh có phải đang đón năm mới một mình không?"

“Tôi sẽ dùng âm thanh pháo hoa làm quà xin lỗi cho anh."

"Ai nói với em là tôi đón năm mới một mình?" Triệu Hy Đình uể oải đáp lời.

Mạnh Thu đương nhiên trả lời: "Vì bên anh rất yên tĩnh."

Giọng điệu Triệu Hy Đình không nghe ra sự thay đổi nào, vẫn chậm rãi, thỉnh thoảng trò chuyện với cô, "Yên tĩnh là một mình sao?"

Đầu Mạnh Thu đau nhức dữ dội, gần như không theo kịp, theo bản năng nói: "Anh là người như vậy mà."

"Tôi thế nào?"

"Chính là... như vậy đó."

Triệu Hy Đình khẽ nhếch môi, giọng trầm ấm, "Bắt chước không giống."

Mạnh Thu phồng má, không phục: "Chỗ... nào... không giống."

Cô cố tình nhấn mạnh từ "nào".

Triệu Hy Đình hạ thấp giọng, "Muốn học không?"

"Ừm!"

Giọng điệu Triệu Hy Đình như có sức quyến rũ, vừa bay bổng, hơi thở phả qua micro, như muốn quấn lấy người ta, siết chặt, trói vào lưới của anh.

"Từng hôn chưa?" anh hỏi.

Mạnh Thu hơi thở ngắt quãng, vỏ não của cô như bị kích thích, có một giọng nói mách bảo rằng không nên nói tiếp, nhưng cô không nhận ra đó là gì.

"Từng rồi." Mạnh Thu vô thức nhìn trần nhà hồi tưởng, "Anh ấy sẽ nhẹ nhàng chạm vào môi tôi."

Triệu Hy Đình nuốt nước bọt, cởi một cúc áo sơ mi, vẫn cảm thấy ngột ngạt, ngón tay dài mạnh mẽ ấn vào cổ áo kéo vài cái như tự hành hạ, mu bàn tay nổi lên vài đường gân xanh.

Gương mặt toát lên vẻ điên cuồng.

"Chỉ là chạm vào môi em thôi sao?"


 

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team