Triệu Hy Đình vẫn chưa đụng đến chén trà kia, sau khi kết bạn WeChat, anh cúi người cầm chén trà hoa nhài lên, những ngón tay dài uốn cong thành cầu ngọc trắng, đặt lên mũi nhẹ nhàng hít, nhấp một ngụm.
Cát Tĩnh Trang hỏi thăm Mạnh Thu về tình hình sau buổi phỏng vấn.
Mạnh Thu không giấu nổi niềm vui trên mặt, suýt nhảy cẫng lên.
Cát Tĩnh Trang chưa kịp hỏi đã cười bảo: "Đôi lúc tớ cũng ghen tị với bố mẹ cậu vì có đứa con gái như cậu? Họ có thực sự nhận tiền cậu chuyển về không?"
Mạnh Thu cúi đầu chọn nhà hàng gần đó, nhẹ nhàng đáp: "Tiền chuyển online thì không nhận, nhưng tớ đã mở một thẻ, số tài khoản và mật khẩu họ đều biết, dùng khi cần gấp."
Cát Tĩnh Trang đặt tay lên vai cô, hào sảng ngẩng cằm: "Yên tâm, thẻ này chắc không phải dùng đâu, tình trạng sau mổ của bác trai tốt lắm, lúc trước cậu gọi điện cho họ, tớ đã nghe thấy hết rồi."
Mạnh Thu nghe Cát Tĩnh Trang nói vậy, chỉ cười bảo: "Sao cậu lại nghe lén thế."
Cát Tĩnh Trang đùa với cô: "Rõ ràng là tay cậu ướt không cầm được điện thoại, phải bật loa ngoài mà."
Lời nói quá hoàn hảo thường khó lòng tin được, như chiếc áo sơ mi vừa được ủi thẳng tắp lại dễ bị nhàu nhĩ hơn cả.
Chẳng bao lâu sau, Mạnh Thu nhận được tin bố cô lại phải nhập viện.
May là vấn đề không nghiêm trọng.
Mạnh Thu nghe chị họ kể, mẹ vì chuyện này đã nhận thêm việc nấu ăn tại nhà, có hôm làm quá sức, ngất đi một lần lúc rạng sáng.
Những điều gia đình cố giấu, Mạnh Thu đành cắn răng làm như không biết, chỉ lặng lẽ mỗi ngày nhắn tiin cho chị họ, người ấy trả lời rất chi tiết.
Mạnh Thu muốn bắt đầu công việc càng sớm càng tốt.
Triệu Hy Đình vẫn bặt vô âm tín.
Lần trước anh hùng hồn đưa giá như thể đang đùa cợt.
Cho cô thấy những bong bóng rực rỡ, rồi lại làm vỡ chúng trước mắt cô.
Một cách nào đó, khá là tàn nhẫn.
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Đúng lúc việc tổng duyệt cho đêm văn nghệ mừng năm mới của Đại học Bắc Kinh ngày càng bận rộn, Mạnh Thu cũng dần gác lại ý định tìm Triệu Hy Đình, vừa tổng duyệt vừa để mắt đến các thông tin tuyển dụng mới.
Bầu trời xanh ngắt, mặt trời ló dạng, không còn lạnh như mấy ngày trước.
Mạnh Thu không quen mặc áo dài kiểu Trung Hoa hiện đại, lo lắng chỉ cần sơ ý sẽ dẫm vào vạt váy phía trước, luyện tập mấy ngày nay, vẫn chỉ dám nhìn chằm chằm sàn nhà mà đi.
Tổng duyệt kết thúc, cô xách váy đứng ở cầu thang sân khấu, đang phân vân nên bước chân trái hay chân phải trước.
"Mạnh Thu." Giọng nói từ xa vang lên như chuông đồng.
Mạnh Thu vội vã ngẩng đầu, viện trưởng mặc áo khoác đen, bên trong là áo sơ mi trắng, nghiêm nghị mà hiền từ vẫy tay với cô.
"Lại đây một chút," viện trưởng nói.
Phía sau ông có vài người dáng vẻ trang trọng như cán bộ nhà trường, chỉ có người đứng đầu mặc bộ vest, trông như một doanh nhân, những người còn lại ăn mặc thoải mái, vì thế, anh ta có vẻ nổi bật giữa đám đông.
Khi cô chào viện trưởng Trần, người đàn ông đó chuyển sự chú ý sang cô, khí chất của người nắm quyền rất mạnh mẽ.
Mạnh Thu đi đến trước mặt họ, lễ phép chào một tiếng "Viện trưởng" rồi chào những người bên cạnh "Các thầy cô".
Viện trưởng chỉ vào cô, mở lời khen ngợi: "Mạnh Thu của khoa Văn chúng tôi, người dẫn chương trình cho đêm văn nghệ năm mới, trước khi nhập học đã lên top tìm kiếm, quảng cáo miễn phí cho Đại học Bắc Kinh rất lâu, luôn nỗ lực, là sinh viên điển hình của trường ta. Mạnh Thu, đây là ủy viên danh dự của trường chúng ta, Triệu Bỉnh Quân."
Trong đầu Mạnh Thu lóe lên một ý nghĩ.
Cũng họ Triệu.
Triệu Bỉnh Quân trông khoảng ngoài bốn mươi, gương mặt không nổi bật lắm, nhưng dáng người nho nhã thẳng thắn.
Anh ta mỉm cười chìa tay ra, "Cô sinh viên là người ở đâu? Trông giống người miền Nam."
Mạnh Thu bắt tay với anh ta, đối phương rất lịch thiệp, không nắm tay lâu.
"Tôi quê ở Tế Thủy, là người miền Nam."
Triệu Bỉnh Quân quay đầu nói chuyện với đồng nghiệp: "Món hoành thánh nhỏ của Tế Thủy là nhất, nơi khác không làm được hương vị như ở đó."
Viện trưởng cười nói: "Có lẽ là nước tốt, nuôi hoành thánh cũng như nuôi người."
Triệu Bỉnh Quân nhìn Mạnh Thu gật đầu, phụ họa: "Thầy nói đúng, không hổ danh là viện trưởng khoa Nhân văn, từ phong cảnh đến con người, hiểu thấu tất cả trong một câu."
Viện trưởng vỗ vai anh ta, "Ít nịnh đi, hồi đi học, sau lưng chắc không ít lần chê bai ông già này phải không?"
Triệu Bỉnh Quân cười nói: "Thầy nghiêm học trò giỏi mà, tôi đâu dám thế."
Một lúc tiếng cười không ngớt, không khí thật vui vẻ.
Mạnh Thu yên lặng đứng bên cạnh, mặt nở nụ cười ôn hòa lễ phép.
Sau khi đùa giỡn xong, viện trưởng thẳng thắn nói: "Thế nào, Bỉnh Quân, Đại học Bắc Kinh năm nay có nhiều sinh viên xuất sắc như Mạnh Thu, sức mạnh của những tài năng trẻ không thể xem thường, thêm năm mươi triệu nhé?"
Mạnh Thu nghe câu này ngước mắt lên, trước đây nghe đồn nhà tài trợ lớn nhất của trường họ Triệu, xem ra không sai.
Chỉ là bàn chuyện đầu tư bí mật của trường trước mặt tân sinh viên, liệu có phù hợp không.
Triệu Bỉnh Quân như không nghe viện trưởng nói, nghiêng người, hướng về Mạnh Thu, hỏi: "Cô sinh viên, lễ năm mới các cô có diễn 'Đào Hoa Phiến' không?"
Câu chuyển hướng này của anh ta khiến mọi người đều chú ý đến Mạnh Thu.
Sau lưng Mạnh Thu toát mồ hôi lạnh.
Nếu cô trả lời câu hỏi của Triệu Bỉnh Quân, tức là gạt viện trưởng sang một bên, không nể mặt lãnh đạo trường.
Nếu không trả lời, Triệu Bỉnh Quân sẽ lợi dụng chuyện này làm khó, phản bác viện trưởng rằng những tài năng trẻ cũng chẳng ra gì, người sai vẫn là cô.
Đúng là vô duyên vô cớ bị vạ lây.
Cô không giỏi nói chuyện đãi khách, nhưng đã đọc nhiều tiểu thuyết văn học, trong đó không thiếu nhân vật khéo léo, gặp đủ mọi tình huống.
Mạnh Thu suy nghĩ một lát, không kiêu không tự ti, dịu dàng đáp: "Nếu anh Triệu muốn nghe, thì 'Đào Hoa Phiến' tất nhiên sẽ có. Nếu anh Triệu đầu tư năm mươi triệu, viện trưởng của chúng tôi vui vẻ, có lẽ sẽ đích thân lên sân khấu hát cho anh nghe."
Viện trưởng Trần lên sân khấu hát đã có tiền lệ, không phải làm khó người lớn tuổi.
Câu nói vừa dứt, không khí căng thẳng lập tức giảm bớt, mọi người cười vang.
Triệu Bỉnh Quân dường như không ngờ cô sẽ nói vậy, ngẩn ra vài giây, trêu đùa: "Ở đây đợi sẵn tôi à, đúng là người Đại học Bắc Kinh, trên dưới một lòng."
Anh ta quay về phía viện trưởng, cười hiền hòa nói: "Chỉ không biết thầy còn hát nổi không, bỗng dưng nhớ đến dáng thầy cất giọng trong lễ tốt nghiệp khóa chúng tôi, đã gần mười lăm năm rồi nhỉ."
Đây là đồng ý rồi.
Viện trưởng nhướng đôi lông mày bạc, "Đừng coi thường tôi, hát cho anh mười bài cũng được."
Hai người qua lại thêm vài câu đùa nữa.
Trước khi đi, viện trưởng nhìn Mạnh Thu đầy khen ngợi, ông chỉ vào bó hoa nhài cô cầm dùng cho tổng duyệt, đùa: "Mạnh Thu, đến lễ năm mới tặng bó hoa cho ủy viên trường chúng ta, cảm ơn anh ấy đã hào phóng với trường cũ."
Cô chưa đi được mấy bước đã va phải một người, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt đối phương, muốn quay người bỏ đi nhưng đã không kịp nữa.
"Dạo này trường cô có chuyện gì vậy, người ngoài không vào được trường, bắt buộc phải quẹt thẻ sinh viên, tôi đã rình gần cả tuần mới đợi được cô."
Tề Minh ném chai nước khoáng, mặt đầy bực bội nhìn cô chằm chằm.
Truyện được dịch và đăng tải bởi team NovelBiz. Truy cập Novelbiz.co để đọc thật nhiều truyện hay nha bạn ơi!
Mạnh Thu muốn giả vờ không quen biết, xách túi hoành thánh đi sang bên cạnh.
Tề Minh bám theo sát gót.
"Đã nhận được thư của luật sư chưa? Chúng tôi cũng không muốn làm quá đáng như vậy, nhưng tại cô không hợp tác. Bây giờ công ty đã nghĩ ra một cách, cô về chụp vài tấm ảnh với chúng tôi, sau đó chúng tôi sẽ mời người khác chụp, dùng AI thay khuôn mặt cô vào."
Nếu không có những chuyện trước đó, có lẽ Mạnh Thu đã tin lời của anh ta.
Tề Minh kiên trì không buông: "Chụp xong lần này sẽ hủy hợp đồng, không yêu cầu cô hoàn tiền, chúng tôi cũng sẽ rút đơn kiện."
Mạnh Thu dừng bước, "Khi công ty các anh ký hợp đồng với tôi, công ty vẫn chưa thành lập chính thức phải không, vì vậy bản hợp đồng đó hoàn toàn vô hiệu, anh không thể kiện tôi được."
Tề Minh nói như kẻ vô lại: "Cô chỉ là sinh viên, không nơi nương tựa, đâu ra nhiều tự tin thế."
Giọng anh ta trở nên dịu dàng, "Đừng làm căng nữa, hai bên cùng nhượng bộ một chút..."
Mạnh Thu không muốn bận tâm đến anh ta, bước nhanh rời đi.
Sắc mặt Tề Minh biến đổi, trực tiếp nắm tay cô, không cho cô chạy, rõ ràng đã nóng vội.
Mạnh Thu không ngờ anh ta lại trực tiếp động tay, cô cố gắng vùng ra, nhưng không thoát được, hai người giằng co vài lần, Mạnh Thu thở hổn hển, mặt đỏ, nhíu mày nói: "Buông ra!"
Tề Minh trợn mắt: "Chuyện này không do cô quyết định."
Ven đường có một chiếc xe hơi màu đen chạy rất chậm, hoặc nói cách khác, sau khi đi qua họ mới giảm tốc độ.
Mạnh Thu không biết nhiều về các loại xe, nhưng biểu tượng Mercedes ở Bắc Kinh vẫn khá phổ biến.
Chiếc xe này có thân dài hơn một chút so với thông thường, màu đen bóng không vương chút bụi, toát lên vẻ trang nghiêm và lạnh lùng, đuôi xe ghi S63L.
Mạnh Thu thấy cửa kính phía sau hạ xuống.
Người đàn ông thư thái tựa vào ghế xe, khuôn mặt anh tuấn từ từ quay ra khỏi bóng tối.
Khoang xe tối tăm như ngôi đền trong núi sâu, tiếng chuông cổ "boong" một tiếng, đánh thức giấc mơ phù du trong ánh sáng ban ngày.
Triệu Hy Đình.
Mạnh Thu nhớ ra tên anh, gần như theo bản năng.
Và ánh mắt anh, xuyên qua làn gió đầu thu chiều tà, lặng lẽ chuyển từ mặt cô xuống cổ tay đang bị Tề Minh nắm chặt.
Làn da trắng ngần như tuyết điểm một chút đỏ.
Điểm đỏ đó—
Khá chói mắt.
79 Chương