Nói đến cũng đúng, trong đội của họ đều là nam giới, việc cởi áo rằn ri và áo ngắn khi tập luyện là chuyện bình thường.
Kết quả khi cô đến gặp lại không được phép nhìn.
Còn phải suy nghĩ về vợ tương lai của Thịnh Khải Châu sẽ thế nào nữa.
Gió nhẹ nhàng, lướt qua những cành cây, ánh sáng chiếu qua khu vực râm mát.
Bạc Hạnh Nguyệt nhấc tay nắm chặt nón, chiếc nón quá rộng, đội lên đỉnh đầu hơi không phù hợp.
Cô mang đôi giày đế bằng, ngẩng mặt nhìn anh, đôi mắt đen to tròn lấp lánh, vẻ đẹp hơi giảm đi, lại thêm một chút dễ thương.
Con chó vàng nhỏ nọ chạy tới liếm một chút nước sạch từ ống nước, sau đó vui vẻ chạy đến bên chân anh.
Có vẻ như nó muốn có ai đó chơi cùng.
Ánh mắt của Quý Vân Hoài trở nên dịu dàng trong im lặng, anh cúi xuống một nửa, lộ ra một phần cổ chân được bọc bởi một chiếc tất đen, săn chắc và mạnh mẽ.
Lúc này Bạc Hạnh Nguyệt mới chú ý, vừa nãy đôi môi đỏ của cô đã vô tình cọ qua chiếc cà vạt màu xanh lục của anh, dường như còn để lại dấu son môi trên đó.
Vì sự tương phản quá lớn giữa hai màu sắc, dù muốn phớt lờ cũng không thể được.
Quý Vân Hoài cũng không để tâm đến vệt nước trên cơ thể con chó vàng nhỏ, dang đôi tay rộng lớn của anh vuốt nhẹ bộ lông của nó.
Nút cổ tay áo lót quân đội của người đàn ông mở ra, cuộn lên hai đường khiến xương cổ tay nhô ra.
Hành động nhẹ nhàng và kiên nhẫn.
Con chó vàng nhỏ liên tục nhảy lên, chờ đến khi mệt mỏi, nó mới nằm xuống phơi nắng.
Ánh nắng mặt trời chiếu vào bộ lông của nó, nó vươn thân duỗi chân, vô cùng thoải mái.
Bạc Hạnh Nguyệt chỉ có thể chớp mắt đến ngây người.
May là hôm nay khi đi ra ngoài cô đã mang theo một chiếc khăn sạch, nghĩ rằng sẽ lấy nước từ bồn rửa tay, có thể sẽ làm sạch đi vết son môi đó.
Suy cho cùng nếu không lau, ai đó chú ý đến, không biết họ sẽ nghĩ gì.
Khi quay lại, cô nhẹ nhàng nói: “Chiếc cà vạt của anh... bị dính son môi của tôi rồi.”
Quý Vân Hoài nhìn xuống, quả thực như vậy.
Giữa hai người xuất hiện một chút sự mập mờ và huyền bí.
“Tôi sẽ lau sạch cho anh.” Từ trước đến nay, Bạc Hạnh Nguyệt không phải là một người có tính cách e ngại, cô tự nhiên mang khăn ẩm lại gần.
Cứ như vậy, Quý Vân Hoài không thể phớt lờ mùi hương ngọt ngào lan tỏa trước mặt anh.
Đang lau dấu son, đột nhiên con chó vàng nhỏ hứng thú chạy đến, ngậm chặt lấy váy của cô không buông.
Hôm nay cô mặc chiếc váy dài, không ngạc nhiên gì khi chiếc váy dễ thu hút sự chú ý của chú chó.
Quý Vân Hoài: “Ngồi xuống.”
Con chó vàng nhỏ lập tức ngồi xuống, thi thoảng nhìn về anh thè lưỡi ra.
Quý Vân Hoài tỏ vẻ nghiêm nghị, trịnh trọng giáo huấn: “Không được ngậm váy con gái trong miệng, biết chưa?”
Con chó vàng nhỏ cúi đầu, kêu rên rỉ một tiếng
Bạc Hạnh Nguyệt không thể kìm nén, mỉm cười, nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt càng làm cho đôi mắt sáng hơn.
Thịnh Khải Châu vắt khô áo, đi mượn một cái máy sấy ở gần đó, mới mặc lại áo.
Giá như ở đây chỉ có anh ấy và Quý Vân Hoài, Bạc Hạnh Nguyệt ở đây, ít nhiều gì anh ấy cũng cảm thấy hơi không thoải mái lắm nếu trần trụi thân thể.
Sau khi quay lại, bước chân của Thịnh Khải Châu ngay lập tức đứng im tại chỗ.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, từ góc nhìn của anh ấy, giống như Bạc Hạnh Nguyệt đang trong lòng của Quý Vân Hoài.
Hơn nữa bác sĩ Bạc đang tự lau dấu son môi trên người đội trưởng có thể là dấu của một nụ hôn.
Trong lòng anh ấy nhanh chóng nghĩ đến hàng vạn ý nghĩ, cuối cùng khiến đầu óc anh ấy nóng lên, rút ra một kết luận —
Đội trưởng với bác sĩ Bạc đang nối lại tình xưa.
Ánh mắt sắc bén của Quý Vân Hoài lướt qua, một tay trong túi quần, phong thái ung dung.
Thịnh Khải Châu nuốt nước bọt, gãi đầu, ánh mắt tán loạn: “Gì đấy..... Hai người cứ nói chuyện của hai người đi, tôi tuyệt đối không làm phiền hai người.”
“Thịnh Khải Châu.....” Quý Vân Hoài cau mày, không biết thằng nhóc này rốt cuộc bị làm sao vậy.
“Tôi thực sự, thực sự không thấy gì cả.” Thịnh Khải Châu hoảng sợ, nghĩ rằng Quý Vân Hoài không muốn anh ấy nói: “Tôi có thể tự mình móc hai mắt ra.”
Quý Vân Hoài trông thấy gương mặt không biết nói gì, giọng điệu quái gở: “Đầu óc cậu đang nghĩ gì vậy.”
Hai mắt Thịnh Khải Châu mở to, nhìn hai người trước mặt, bầu không khí lạnh lùng và mạnh mẽ, bất thình lình hiểu ra, hóa ra là do mình hiểu lầm.
Anh ấy cười nhạt trong gió, chỉ có thể biến thành một người vô hình ở đó vuốt ve đầu con chó vàng nhỏ.
Bạc Hạnh Nguyệt nhìn thấy dấu vết đỏ cuối cùng cũng không còn, trong lòng nhẹ nhõm một hơi.
“Trả nón lại cho anh nè.” Cô gỡ nón xuống, vén vài sợi tóc rối bời trước trán, toát lên vẻ đẹp quyến rũ trong sáng đến mức tột độ.
“Đi thôi.” Quý Vân Hoài nhận lại cái nón, kẹp ở một bên cánh tay.
Sau đó, anh lùi lại một bước, kiềm chế ánh mắt nhìn sang cô, đưa tay ngoắc Thịnh Khải Châu đang chơi cùng chó.
Thịnh Khải Châu đang cho con chó vàng nhỏ ăn thức ăn trong hộp, buồn chán theo sau.
Cả hai đều có dáng người cao lớn, chân dài, mặc đồ quân đội, áo tay ngắn bị gió thổi phồng, trẻ trung đầy nhiệt huyết.
Thịnh Khải Châu đặt tay dựa trên đầu, thở dài trong im lặng, những lời nói đều mang một chút châm chọc: “Tôi cũng như con chó vàng ấy, ăn cơm chó đến no. . .”
“Thật không?” Quý Vân Hoài nhếch đôi môi mỏng, đuôi lông mày nhấc lên: “Không sao, sau này có thể cậu sẽ ăn nhiều hơn.”
“. . .”
Thịnh Khải Châu mắng thầm một tiếng, người đàn ông này thực sự quá nhàm chán.
Kết thúc kỳ nghỉ ngắn hạn, quy trình huấn luyện viên của Đặc vụ Quân đội đã khôi phục như trước.
Ngay khi vừa thức dậy, Bạc Hạnh Nguyệt đã nghe thấy tiếng huấn luyện từ quân khu.
“Một, hai, ba, bốn ——“ Âm thanh cao vút, xé toạc bầu trời.
Cô đứng chống trên lan can, nhìn thấy cát vàng giương lên không xa, các quân nhân mặc đồ huấn luyện, mỗi người đều rất khỏe mạnh, đã bắt đầu chạy vượt địa hình năm dặm.
Chờ khi cô sắp xếp xong việc để đến bệnh viện, ánh sáng mặt trời đã sớm sáng hơn.
Bạc Hạnh Nguyệt đang đọc tài liệu, nghe tiếng có người gõ cửa cứ tưởng là đồng nghiệp, cũng không nhìn lên: “Vào đi.”
Người phụ trách quân khu vui vẻ chào nói: “Bác sĩ Bạc, gặp lại cô rồi.”
Bạc Hạnh Nguyệt ngạc nhiên một chút, sau đó đứng dậy mỉm cười chào hỏi: “Xin chào.”
Người phụ trách nhanh chóng giải thích lý do: “Bác sĩ Bạc, là thế này. Tạm thời phòng y quân khu của chúng tôi xảy ra chút chuyện, bác sĩ phụ trách xin nghỉ thai sản vẫn chưa quay lại, nếu cô có thể thu xếp được, xem ra có thể đến giúp vài ngày không.”
“Cô yên tâm, chắc chắn vấn đề này tự cô quyết định, hiện tại đội đang tăng cường huấn luyện, tôi nghĩ rằng dù gì công việc hậu cần cũng vẫn phải được đảm bảo.”
Điều này có thể xem như là lời tốt và lời xấu đã được nói hết.
Bạc Hạnh Nguyệt không có lý do từ chối, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Trước khi khởi hành, cô đã bàn giao công việc trong bệnh viện cho Thích Gia Hòa.
Bạc Hạnh Nguyệt dành cả buổi sáng để sắp xếp phòng y tế trong quân khu, dù gì cô cũng không có việc quan trọng cần làm, so với việc ở bệnh viện cô cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái hơn.
Suy cho cùng, trong quân đội, họ chỉ có thể đảm trách những vấn đề đơn giản như xử lý vết thương hoặc bệnh tật, nếu có vấn đề lớn, vẫn cần phải chuyển đến bệnh viện lớn.
Trong phòng y, ngoài cô ra còn có một bác sĩ khác và một nhân viên y tá.
Nhân viên y tá là một chàng trai nhỏ tuổi, rất nhút nhát, khi nhìn thấy cô, không chỉ đỏ mặt mà con lan đến cổ, lắp bắp nói: “Bác sĩ Bạc, chị thật xinh đẹp.”
“Bây giờ gần tới giờ trưa rồi, nếu đến căng tin, chị có thể thử món thịt kho tàu, rất ngon.” Nói xong, cậu lại ngượng ngùng mỉm cười.
Bạc Hạnh Nguyệt vui vẻ đồng ý, đứng lên theo sau.
Đúng giữa trưa, giờ cơm trưa đã đến, các quân nhân đi đến căng tin một cách chỉnh tề.
Cô đến căng tin trước, đúng như dự đoán, không lâu sau đó Thịnh Khải Châu và Quý Vân Hoài cũng đang trên đường đi về phía căng tin.
Thịnh Khải Châu chưa nói lời nào, đã mang đĩa thức ăn đến ngồi đối diện cô, cười vô tư không suy nghĩ: “Ồ, bác sĩ Bạc, gặp lại cô rồi, có lẽ đây chính là định mệnh đấy.”
Bạc Hạnh Nguyệt mỉm cười đáp lại, lịch sự nhấc đũa lên, chuẩn bị ăn cơm.
Quý Vân Hoài cũng đặt đĩa xuống ngồi cạnh Thịnh Khải Châu, lông mi dài đậm, quai hàm sắc bén, vẫn nghiêm chỉnh mặc áo ngắn tay, mồ hôi từ trán trượt xuống xương quai xanh.
Khi thấy đội trưởng ngồi đối diện với bác sĩ Bạc, xung quanh những chiến sĩ nhỏ trong đội đều quay đầu mình một trăm tám mươi độ để nhìn xem.
Thật không may, uy lực của Quý Vân Hoài quá mạnh mẽ, bọn họ chỉ có thể nhìn lén một chút, không lâu sau đó đã bắt đầu há miệng lớn ăn cơm, mỗi người đều ăn ngấu nghiến.
Không mất nhiều thời gian, cô đã cảm thấy mình đã tự đánh giá cao khả năng ăn uống của mình.
Về chuyện ăn uống, Bạc Hạnh Nguyệt luôn giữ cân nặng, hạn chế thức ăn, chỉ còn một ít cơm trong đĩa, cô cũng không thể ăn hết.
Khi cô chuẩn bị đứng dậy, anh bất ngờ nhắc nhở: “Ăn hết, đừng lãng phí.”
Cô ngẩng đầu, tầm nhìn đúng lúc chạm vào mắt anh, ánh mắt lạnh lùng, giọng điệu điềm tĩnh.
Bạc Hạnh Nguyệt: “……”
Được, thực sự ở điểm này cô làm không tốt lắm, cũng không tìm thấy lý do để phản đối, chỉ có thể cầm lấy đũa và tiếp tục đưa thức ăn vào miệng, làm cho hai má căng tròn.
Ban đầu Thịnh Khải Châu đã muốn nhắc nhở điều gì đấy, sau đó lại suy nghĩ lại và quyết định để yên.
Với Quý Vân Hoài là như thế, dù cho anh ấy mười phần dũng khí, anh ấy cũng không dám gây sự.
Bạc Hạnh Nguyệt mặc kệ, im lặng thực hiện “Chiến dịch đĩa trống”, nhìn đĩa sạch đến mức sáng bóng, cô cũng cảm thấy bụng mình ăn no đến mức căng lên.
Không bao lâu đã đến buổi chiều, Bạc Hạnh Nguyệt nghĩ rằng nó sẽ giống như buổi sáng, sau cùng cũng chỉ là nhàn rỗi.
Kết quả sau hơn một giờ, cửa phòng y đã được mở.
Quý Vân Hoài đỡ chiến sĩ trong đội của anh ngồi xuống, nhìn chiến sĩ đó có vẻ rất quen, hình như là chiến sĩ Ngô Hướng Minh, người đã tham gia cuộc thi bắn súng với anh.
“Trong quá trình huấn luyện, cậu ấy đột ngột ngất xỉu nên tôi đưa cậu ta đến đây để kiểm tra.” Lông mày anh cau lại, đường môi trở thành một đường thẳng.
Không quan tâm có phải là chiến sĩ đứng đầu hay không, tất cả đều là thành viên trong đội, Quý Vân Hoài không thể làm ngơ.
Ngô Hướng Minh cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng, khuôn mặt rất khó coi, ôm chặt ngực, hơi thở gấp gáp.
Bạc Hạnh Nguyệt nhanh chóng phản ứng, sau khi kiểm tra, cô đưa ra kết luận: “Cậu ấy chỉ là bị say nắng thôi.”
Trước khi Ngô Hướng Minh kịp phản ứng, chai thuốc hoắc hương đã được đổ vào miệng cậu ấy.
Phải thừa nhận, cô thực sự quá nặng tay.
Ngô Hướng Minh liền sặc ho lên vài tiếng, mùi vị của loại thuốc này thực sự khó uống.
Bạc Hạnh Nguyệt liếc mắt nhìn qua nhìn lại, đôi mắt cáo biếc gợn sóng, góc miệng nở nụ cười: “Trông cậu ấy vẫn khỏe mạnh, không phải bị say nắng nhỉ, Quý Đội trưởng?”
Quý Vân Hoài nhíu mày, nhấc cằm: “Không cần lo lắng đâu bác sĩ Bạc.”
Ngô Hướng Minh nằm trên giường bệnh, càng muốn ngồi dậy: “Đội trưởng Quý, tôi vẫn có thể quay lại tập luyện.”
“Hãy nghỉ ngơi trước đi, sức khỏe quan trọng nhất.” Anh nói nhẹ một cách đầy chân thành, rồi lại đẩy cậu ấy nằm xuống.
Quý Vân Hoài đội lại mũ quân đội, tóc ngắn đã dài thêm một chút, làm cho tổng thể dáng vẻ của anh không còn hung dữ như trước.
“Phải nhờ cô rồi, bác sĩ Bạc.”
Giọng điệu lạnh lùng, ba từ sau cùng anh nói rất nhẹ nhàng, như là tiếng thì thầm giữa những đôi tình nhân.
Đợi Quý Vân Hoài rời khỏi phòng y tế, Ngô Hướng Minh lắp bắp một hồi, sau đó mới gọi cô: “ Bác sĩ Bạc. . . . . .”
Bạc Hạnh Nguyệt trong màu áo blouse trắng, cúi xuống, hơi thở ngọt ngào thoang thoảng: “Có gì không thoải mái à?”
Nhưng không ngờ Ngô Hướng Minh nghẹn ngào một lúc, nói toàn những điều không liên quan đến bệnh tình.
“Chúng tôi đều cảm thấy đội trưởng có tình ý với cô.” Ngô Hướng Minh ho nhẹ hai tiếng: “Bác sĩ Bạc, cô có muốn làm vợ của đội trưởng không?”
Vợ của đội trưởng. . . . . . Nếu Quý Vân Hoài nghe được cách gọi này, liệu anh có ngượng ngùng không, có đưa người trở lại huấn luyện không?
Bạc Hạnh Nguyệt suy tư một lúc: “Tại sao cậu lại có cảm giác như vậy?”
“Lần trước khi cô bị té ngã, ngay lập tức đội trưởng đã đích thân đứng ra giúp cô. Tất cả mọi người đều nhìn thấy, làm sao có thể là giả được?”
Hơn nữa, trong đội của họ, chưa bao giờ thấy Đội trưởng làm vậy với phái nữ, lạnh lùng và điềm tĩnh, có vẻ như là không muốn dính líu đến thế giới hiện tại.
Nếu có tin đồn về một cặp nào đó thì chắc chắn sẽ trở thành chủ đề của những cuộc bàn luận thầm kín.
Tin đồn từ Ngô Hướng Minh không phải giả, nói không ngừng: “Trong đội của chúng tôi đã bỏ phiếu, câu hỏi là anh ấy thích bác sĩ Bạc nhất hay là bác sĩ Lữ nhất?”
Nói đến giữa chừng, biểu hiện của cậu ấy bỗng trở nên bi thảm: “Tôi bỏ phiếu cho cô đấy, bác sĩ Bạc. Kết quả là chai thuốc hoắc hương mà cô cho tôi uống gần như đã giết chết tôi.”
Đôi mắt của Bạc Hạnh Nguyệt lấp lánh, ôm cánh tay, mang theo một chút ý thử lòng: “Vậy cậu có định đổi chính kiến ngay bây giờ không?”
“Tôi sợ nếu tiếp tục bỏ phiếu cho cô, đội trưởng sẽ giết tôi trước.” Ngô Hướng Minh nằm xuống, không dám nói thêm.
Buổi tối, trong đội tổ chức xem phim, mọi người cuối cùng cũng thư giãn.
Ngước mặt nhìn lên, hoàng hôn rực rỡ trên bầu trời, gió Bắc Cương đang thổi về phía họ.
Vì thấy nhiệt độ bên ngoài cao, Bạc Hạnh Nguyệt cởi áo blouse trắng.
Ngày hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn nhạt màu, da thịt hiện lên rõ ràng, đôi chân trắng muốt thẳng tắp, óng ánh như tuyết đầu mùa.
Mọi người xem phim ngoài trời, chọn một bộ phim về chủ đề quân đội, khiến mọi người vui vẻ hứng khởi.
Mãi đến khi bộ phim kết thúc, bầu trời ở Bắc Cương vẫn sáng.
Quý Vân Hoài từ ghế đứng dậy, tầm mắt anh nhìn vào cô, ánh mắt sâu thẳm.
Góc nghiêng người phụ nữ hoàn hảo, mái tóc được buộc thấp thành một chùm, vài sợi tóc còn sót lại.
Trong quá trình xem phim, không biết sự chú ý của nhiều người bị phân tán đi đâu.
Anh mở miệng chậm rãi: “Bác sĩ Bạc, đến đây.”
Bạc Hạnh Nguyệt nghe thấy, bỗng cảm thấy kỳ lạ, không nghĩ nhiều mà đi về phía anh.
Hai người đi đến một khu rừng nhỏ phía sau phòng y tế, lá cây rơi rụng, tiếng gió vù vù.
Bạc Hạnh Nguyệt có vẻ dịu dàng, giọng nói mềm mại với vẻ gợi cảm: “Sao vậy? Đội trưởng Quý muốn lợi dụng quyền lực để trục lợi à?”
101 Chương