NovelToon NovelToon

Chương 20

Phần lớn những gì cô nói chủ yếu là đùa giỡn.

 

Nhưng nếu bị người trong đội nghe thấy, có lẽ cả đám sẽ sợ tới mức tái mặt.

 

Cư nhiên lại dám trêu chọc đội trưởng Quý một cách công khai như vậy. Bạc Hạnh Nguyệt là người đầu tiên, cũng sẽ là người cuối cùng.

 

Ánh trăng nhẹ nhàng bao phủ, mông lung chiếu rọi hai người.

 

Một chút ánh trăng rơi trên má cô, khiến cho đôi mắt kia càng thêm long lanh và trong trẻo hơn. 

 

Bạc Hạnh Nguyệt chắp hai tay sau lưng, cảm giác dí dỏm hơn so với dáng vẻ bình thường một chút, tóc đuôi ngựa được buộc thấp nhẹ nhàng đung đưa, giống như một cái móc câu vậy.

 

“Có phải đội trưởng Quý tới tìm tôi hỏi về tình hình của Ngô Hướng Minh phải không?” Cô tiếp tục thăm dò, hỏi đến nơi đến chốn.

 

Quý Vân Hoài kiềm chế cảm xúc, cố ý thuận theo đó mà hỏi: “Tình hình của cậu ấy thế nào rồi?”

 

“Ngô Hướng Mình sau khi bị say nắng lại hồi phục rất nhanh, dựa vào khả năng hồi phục của cậu ấy, ngày mai sẽ không trì hoãn việc huấn luyện đâu.” 

 

Cô gái nhỏ cười nói xong, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt trắng nõn vô cùng chói mắt.

 

Buổi tối trong quân khu ánh đèn dầu mờ ảo, bóng cây lay động, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng côn trùng không biết tên vang lên, điều này chỉ càng làm tăng thêm sự mập mờ khi hai người ở cùng nhau trong rừng cây nhỏ.

 

Rất giống với lúc cúp điện ở trường trung học vào giờ tự học buổi tối.

 

Các bạn học reo hò ăn mừng, cả đám làm loạn giống như nồi cháo nấu sôi. 

 

Trong tiếng đám đông ồn ào xen lẫn đủ loại tạp âm, tiếng di chuyển bàn, tiếng nhỏ giọng nói chuyện phiếm, nhân sự hỗn loạn mà ồn ào…

 

Chủ nhiệm từ phòng làm việc bên cạnh chạy tới, kiểu tóc địa trung hải trong bóng tối âm u phát sáng: "Yên lặng yên lặng nào– Tôi vẫn chưa tuyên bố kết thúc giờ tự học đâu đấy, trước tiên ngồi yên tại chỗ đợi.” 

 

Trong chớp mắt lớp học lại yên lặng, nhưng đợi đến khi chủ nhiệm lớp vừa rời đi, cả đám vẫn tiếp tục ầm ĩ.

 

Nữ sinh hoà đồng đi tới bên cạnh cô, nhẹ giọng hỏi: "Ánh Trăng, đi lấy nước với tớ được không?"

 

“Được chứ.” Thiếu nữ từ trên ghế đứng dậy, kéo cánh tay của cô ấy đi về phía trước.

 

“Lạch cạch–”

 

Đèn trong phòng học nhấp nháy vài cái, từ tối om nháy đến sáng bừng, chuyện này cũng chỉ mất vài giây. 

 

Bạc Hạnh Nguyệt nhạy bén chú ý tới phía trước có một cây bút máy bị rơi, có thể ai đó không cẩn thận đụng phải và làm rơi nó.

 

Bút máy trong tay có chút hơi nặng, đầu bút cong cong, lấp lánh màu bạc cao cấp.

 

Cô nhặt lên đưa cho người ở bàn bên cạnh: "Đây, nhưng hình như không dùng được nữa.”

 

Chàng trai mím môi, con ngươi đen tuyền.

 

Dường như trong nháy mắt bị anh nhìn chằm chằm, sẽ rơi vào vực sâu vô tận.

 

Chiếc quạt màu xanh lá trên đỉnh đầu xoay chuyển kêu phần phật, tiếng động khàn khàn, gần như át đi tiếng ve kêu ríu rít cuối hè.

 

Đúng lúc Trương Tùng Ngôn tới góp vui, cợt nhả.

 

Cậu ta gây khó dễ nói: "Ơ, bút máy hỏng rồi? Đây không phải là phần thưởng nhất lớp nhận được lần trước sao? Trông có vẻ đắt đấy...” 

 

Buổi sáng lúc đến trung tâm thương mại ở gần đây, Trương Tùng Ngôn còn thấy anh làm thuê ở tiệm trà sữa.

 

Trên mặt cậu ta tràn đầy vẻ mỉa mai cùng nụ cười trào phúng, cố ý chọc giận Quý Vân Hoài luôn luôn bình tĩnh.

 

Nhưng anh vẫn không tức giận.

 

Quý Vân Hoài cũng chỉ giữ im lặng, căn bản thờ ơ với những mũi tên sắc nhọn do những lời nói lạnh lùng đó bắn ra. 

 

Hơi thở của anh rất thấp, lạnh lẽo như băng không thể phá vỡ.

 

Bạc Hạnh Nguyệt không nghĩ nhiều, cảm thấy chỉ là một chuyện nhỏ, vì vậy xin lỗi trước: "Thật xin lỗi, ngày mai tôi đền cho cậu một cái mới.”

 

Cho dù có phải lúc cô đi qua làm rơi hay không, nếu bút máy của anh bị rơi hỏng, còn bị Trương Tùng Ngôn cố tình đối xử như vậy, cô không thể ngồi yên mặc kệ được.

 

“Không cần.” Thiếu niên mở miệng, thẳng thừng từ chối.

 

Cứng đầu khiến người ta không thể bước vào thế giới của anh.

 

Tiết tự học buổi tối vẫn đúng giờ, Bạc Hạnh Nguyệt chờ Chung Linh ở cổng trường để cùng về ký túc xá.

 

Sau khi kể cho Chung Linh nghe chuyện tối nay, cô ấy không tỏ ra một chút kinh ngạc gì: "Quý Vân Hoài đối xử với người khác như vậy rất bình thường, tại sao Bạc Sơ lại lôi kéo làm quen với cậu ấy, hầu như cậu ấy đều rất lạnh nhạt, có thể chị ta nhìn trúng sức sống nghèo khó và lý trí trên người cậu ấy nhỉ.”

 

“Vậy tớ thì sao?” thiếu nữ môi hồng răng trắng, hương thơm mềm mại của hoa anh đào phả vào mặt.

 

Vẻ mặt cô rất hờ hững, nhưng trong đôi mắt long lanh lại lộ ra vẻ gian xảo thầm lặng.

 

Chung Linh không hiểu, hỏi lại, “Cái gì?”

 

Cô chợt mỉm cười, gằn từng chữ một mà nói: "Tớ nói Bạc Sơ không theo đuổi được cậu ấy, tớ cá trong vòng ba tháng sẽ theo đuổi được cậu ấy, thấy sao?"

 

 

Vốn dĩ xung quanh đang tối đen thoáng chốc bỗng sáng lên.

 

Anh móc trong túi ra một điếu thuốc, cúi đầu châm lửa, khói xanh bay ra, màu sắc ấm áp tan ra như ngọn lửa đen, nhảy múa trong mắt anh.

 

Người đàn ông kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, gió đêm thổi bay mái tóc nhạt màu trên vầng trán, để lộ hàng lông mày tuấn tú của anh.

 

Bạc Hạnh Nguyệt ngơ ngác nhìn về phía anh, bởi vì không nhận được phản hồi, nên tất cả cảm xúc đều được viết thẳng lên mặt.

 

Quý Vân Hoài cũng không quanh co lòng vòng với cô, nghiêm túc nói: "Người đàn ông trung niên lần trước gặp trên đường đã bị giam giữ rồi.”

 

Có lẽ đây chính là lí do đêm nay Quý Vân Hoài muốn tìm mình nói chuyện.

 

Từ thời thiếu niên, anh vẫn là một Quý Vân Hoài luôn giữ lời hứa.

 

Đã nói chuyện này anh sẽ xử lý, chắc chắn sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.

 

Thực ra anh cũng cảm thấy kỳ lạ, theo lý thuyết bác sĩ hỗ trợ Bắc Cương bọn họ đều có xe riêng đưa đón, không đến mức bỏ Bạc Hạnh Nguyệt một mình.

 

Sau khi nghĩ kỹ, vậy cũng chỉ có một loại khả năng…

 

Có người cố tình làm khó cô, dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng.  

 

Cô chưa bao giờ nói nhiều với anh về nỗi khổ của mình.

 

Giống như tính cách của Bạc Hạnh Nguyệt, nhìn qua thì lạnh lùng kiêu ngạo, nhưng thực ra người hiểu rõ cô đều biết cô là một trong số ít người dễ ở chung.

 

“Chuyện khác để tôi xử lý là được rồi.” Cô thu lại vẻ mặt trầm tư, nửa khách sáo nửa chân thành nói, “Dù sao đội trưởng Quý cũng đã giúp tôi đủ rồi.”

 

Ánh lửa trên đầu ngón tay anh rõ ràng đã tắt, một nửa tàn thuốc rơi xuống, theo đó những cảm xúc bị đè nén cho tới bây giờ cũng biến mất. 

 

Đột nhiên, Bạc Hạnh Nguyệt kéo gần khoảng cách giữa hai người, từ trong túi áo lấy ra một túi kẹo bạc hà nhỏ.

 

“Tôi đã dùng nó khi cai thuốc đấy.” Đôi mắt đen đôi môi đỏ mọng của cô, để lại một câu giải thích lơ đễnh, “Có lẽ đội trưởng Quý sẽ dùng tới.”

 

Bóng lưng xinh đẹp kia chậm rãi đi xa.

 

Quý Vân Hoài dụi tắt điếu thuốc trên đầu ngón tay, nhìn túi kẹo bạc hà, đáy lòng như bị đánh trúng thật mạnh.

 

Mấy ngày sau đó, Bạc Hạnh Nguyệt ở trong phòng y tế yên tĩnh, thỉnh thoảng đến sân thể dục xem bọn họ tập huấn, cô cũng xử lý qua những vết trầy da, trật khớp đơn giản của một số binh sĩ.

 

Sáng sớm, người phụ trách gọi điện thoại tới: "Bác sĩ Bạc, tôi nhận được thông báo của cấp trên, chúng ta phải quay một đoạn video tuyên truyền liên quan đến bác sĩ.”

 

Bạc Hạnh Nguyệt ngồi trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt bàn: "Cần tôi làm gì?”

 

"Bác sĩ Bạc nếu cô đồng ý, bây giờ hãy tới đây nhận một bộ quần áo, đến lúc đó cô sẽ cùng bác sĩ Phương và mấy sinh viên y tế khác xuất hiện trước ống kính... Hơn nữa, bác sĩ Bạc xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ ăn ảnh!"

 

Cuối cùng thật là càng nói càng khoa trương, Bạc Hạnh Nguyệt nghe đến mức đau đầu.

 

Ăn cơm trưa xong, cô đến văn phòng nhận một bộ quân phục rằn ri.

 

Người phụ trách thề son sắt: "Tiểu Bạc, tôi đã dựa vào chiều cao và cân nặng mà cô báo rồi, cô về thử xem, nhìn xem có vừa người không.”

 

Bạc Hạnh Nguyệt nhìn vào gương trong phòng y tế so sánh qua loa, ngoại trừ quần áo rộng một chút, những thứ khác đều ổn.

 

Lần quay này bọn họ chủ yếu là làm video tuyên truyền về các bác sĩ vùng sâu vùng xa, để mở rộng phạm vi tuyên truyền, họ đã chọn quân khu ở Bắc Cương.

 

Đến giờ chụp ảnh, nhiếp ảnh gia vào vị trí sớm, để các mấy bác sĩ bọn họ có thể bắt đầu thay quần áo.

 

Các bức ảnh mà nhiếp ảnh gia chụp khá khắt khe, cần phải trải qua quá trình kiểm tra nghiêm ngặt trước khi tải lên mạng.

 

Trong phòng thay quần áo, trước tiên cô mặc quần rằn ri vào, sau đó lại cài dây thắt lưng, thử cài cả buổi, nhưng vẫn không cài được.

 

Cô mặc hết áo quần, nhưng quên nhìn lại dây thắt lưng, không ngờ cái dây này lại xảy ra vấn đề.

 

Bạc Hạnh Nguyệt cảm thấy may mắn, mở cửa ra, vẻ mặt lo lắng, trán thấm đẫm mồ hôi.

 

Bác sĩ Phương đẩy mắt kính, quan tâm nói: "Bác sĩ Tiểu Bạc, làm sao vậy?”

 

“Thắt lưng... không cài được.” Bạc Hạnh Nguyệt cụp hàng mi dài, nhẹ giọng nói.

 

Bởi vì đây là buổi quay hình chung giữa binh lính và bác sĩ, người của trung đội đặc nhiệm đều ở bên cạnh chờ lệnh.

 

Ánh nắng mặt trời vô cùng nóng, không khí yên tĩnh đến nặng nề.

 

Trước khi bác sĩ Phương chạy tới, Quý Vân Hoài đã tới trước một bước, yết hầu cử động: "Để tôi xem.”

 

Bác sĩ Phương nhường lại, giơ tay lau mồ hôi trên trán.

 

“Không phải mọi người chuẩn bị quay video tuyên truyền sao? Đi trước đi.” Quý Vân Hoài lên tiếng nhắc nhở, giọng nói lạnh như băng.

 

“Được.” Bác sĩ Phương nhếch môi, xoay người đi đến chỗ nhiếp ảnh gia.

 

Quý Vân Hoài nhận đồ từ trong tay bác sĩ Phương, kéo dây thắt lưng quân đội dài ra.

 

Bạc Hạnh Nguyệt sững sờ trong giây lát, thoáng nhìn cổ tay của anh dưới lớp lót có xương cổ tay rõ ràng, gân xanh lồi lõm, khi chạm vào, thậm chí có thể cảm nhận được độ ấm.

 

Giọng nói trầm truyền đến bên tai, phá tan suy nghĩ của cô.

 

“Giơ tay bên này lên một chút.”

 

Bạc Hạnh Nguyệt ngoan ngoãn làm theo, trái tim không tự chủ được mà đập như hồi trống.

 

Quý Vân Hoài xuyên thắt lưng vào cạp quần, kéo đầu khóa, buộc vòng quanh làm nổi bật vòng eo mềm mại của cô.

 

Đúng là rất nhỏ.

 

Gầy yếu giống như hoa hồng trắng mảnh mai, tinh tế mà dễ gãy.

 

Anh dùng lực hơi mạnh, lại sợ siết đau cô gái nhỏ, chỉ có thể cẩn thận kiểm tra độ chặt của dây thắt lưng.

 

“Xong chưa?” Bạc Hạnh Nguyệt ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt xuất hiện một tầng hơi nước nhàn nhạt.

 

Trong lúc Quý Vân Hoài vô tình lại gần, cô có thể ngửi thấy mùi thuốc lá mát lạnh từ anh: "Thắt lưng bị rỉ sét rồi, tôi bảo người ta đi đổi cái khác trước.”

 

Sau đó, người đàn ông tập trung vào dây thắt lưng thêu trên tay, không hề nhấc mí mắt lên một cái.

 

Thịnh Khải Châu hấp tấp chạy tới, thể hiện sự nhiệt tình như mọi ngày: "Đây là mẫu thắt lưng giống cái hồi nãy, bác sĩ Bạc thử cài vào xem có được hay không.”

 

Quý Vân Hoài xếp lại cái dây lưng rỉ sét kia, dùng cái mới đeo vào cho cô một lần nữa.

 

Người đàn ông nửa ngồi nửa quỳ, vai và cổ luôn thẳng tắp, phần gáy sau lưng nhô lên mang theo vài phần cấm dục trêu người.

 

Lúc khóa thắt lưng, Thịnh Khải Châu cũng nhận thấy có gì đó không ổn, chậc chậc hai tiếng: "Kích cỡ này không đúng rồi, eo của bác sĩ Bạc nhỏ hơn cái này một chút.”

 

Quý Vân Hoài không thèm khách sáo với anh ấy, hời hợt nói: "Vậy cậu đi lấy một cái nữa đi.”

 

Thì ra anh ấy là một người chạy việc. 

 

Đúng là dây thắt lưng mới quả nhiên vừa người hơn.

 

“Cạch” một tiếng, đã cài thành công.

 

Khi Quý Vân Hoài đứng dậy, mu bàn tay anh nhẹ nhàng lướt qua một góc áo khoác rằn ri của cô.

 

Tổ nhiếp ảnh bên kia đang gọi tên cô, Bạc Hạnh Nguyệt nheo mắt, chưa kịp nói gì với Quý Vân Hoài đã trực tiếp bị gọi đi.

 

Đây là lần đầu tiên anh thấy Bạc Hạnh Nguyệt mặc quân phục rằn ri, tư thế oai hùng hiên ngang, xinh đẹp chết người.

 

Vừa nghĩ tới một số cảnh tượng, cổ họng Quý Vân Hoài lại ngứa ngáy, từ trong túi anh lấy ra một túi kẹo bạc hà vẫn chưa mở.

 

Mới vừa mở túi ra, Quý Vân Hoài liền nhét một viên vào giữa răng môi.

 

Vị bạc hà mát lạnh rót thẳng vào cổ họng.

 

Thịnh Khải Châu thần bí đến gần, tò mò hỏi: "Không phải cậu không thích ăn đồ ngọt sao? Sao lại ăn kẹo vậy?”

 

Anh nhướng mày, nói: "Đột nhiên muốn ăn.”

 

Thịnh Khải Châu ồ một tiếng: "Kẹo này ngon lắm sao, khiến cho một người không thích ăn đồ ngọt cũng bắt đầu ăn thử, tôi cũng muốn nếm thử.”

 

Ánh mắt anh hàm chứa ý cười, nhưng lời nói ra lại không chút thương xót nào: “Cậu có thể tự đi mua.”

 

Truyện Hot

©2020 - 2024 Novelbiz Team